-->
Tôi yêu Blog and Facebook Tôi yêu Blog and Facebook
9/10 999 bài đánh giá
"thích Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
Không ở bên cạnh, không có nghĩa là không yêu
Không nói chuyện nhiều,không có nghĩa là không nhớ
Dù chẳng gần nhưng vẫn ở trong tim
Thời gian không lâu nhưng tình sâu đậm
Yêu không nhiều nhưng mãi không quên thích ♥"
|

Monday, October 22, 2012

Tình yêu


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Tình yêu
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu, chỉ có hiểu được cảm giác yêu mới phát hiện ra người yêu mình nhất; khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường không cùng là một ngườingười bạn yêu nhất không chọn bạnngười yêu bạn nhất lại không phải người bạn yêu nhất và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh ta yêu bạn, đó là lúc anh ta thật sự yêu bạn, nhưng khi anh ta không yêu bạn thì cũng thật sự là không yêu bạn, anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu anh ta nữa không. Nếu bạn không còn yêu người ấy nữa thì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy.
Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ; hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu. Ðừng bao giờ ngăn cản, nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh ta nữa, và nếu như bạn không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì để trách anh ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt trăng cất vào trong hộp nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận trong phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta,yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở thành một con người như mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh ta nữa.
Yêu một người nào đó thật sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu...Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận.
Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt bạn mình phải thề, phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả chỉ vì chúng ta không tin đối phương... làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời loang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy .... Trong tình yêunói là một lẽlàm là một lẽngười nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không tin điều mình nghe...
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
READ MORE

Mây, gió, tuyết và anh


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Mây, gió, tuyết và anh
1 điếu, 2 điều rồi điếu thứ vẫn vậy, nó chỉ châm lửa rồi ném xuống đất, nhấc chân dẫm lên tạo ra những tiếng “bẹp” giữa khuôn viên vừa được tu sửa trong trường. Hóa ra hút một điếu thuốc giống như lũ con trai không dễ như nó nghĩ. Cái vị ngai ngái, đắng nghét rồi ho sặc sụa khi khói vào sâu trong cổ làm nó sợ chết khiếp. Nó ném bao thuốc vào thùng rác rồi uống liền mấy cốc nước, hậu quả của trò nghịch dại.
Sau khi tận mắt đứa bạn thân bị tai nạn rồi ra đi đã làm nó chán ngán, căm ghét chính bản thân mình hơn bao giờ hết. Ai cũng bảo nó không có lỗi, nhưng nếu như nó nghĩ ra được một câu nói trước khi bạn ấy sang đường nhanh hơn 1 giây thôi, thì mọi chuyện đã khác. Nó và cô bé ấy đều là học sinh cá biệt, luôn có mặt trong những nghịch ngợm trước khi bước vào môi trường đại học. Vừa gặp hai đứa đã cuốn lấy nhau suốt ngày. Anh khóa trên nào trông ngây ngô, hiền lành thì biết tay với hai đứa. Còn trong kí túc dành cho nữ sinh thì khỏi phải nói, có lần các bạn kiến nghị hai đứa chuyển sang chỗ con trai mà ở. Con gái gì mà không biết gấp cái chăn, đi đứng chẳng ý tứ gì cả và còn đeo cái balô to đùng như đi đánh giặc. Hai đứa bấm bụng nhau cười, đợi đến tối khi cả phòng tắt đèn thiu thiu ngủ thì lấy laptop bật chuyện ma dọa các bạn.
Giờ thì tất cả đã ra đi cùng với bạn nó, đến một nơi chỉ có mây với gió và dõi theo nó từ trên cao. Nó cảm thấy cần phải có một cái bể thật lớn để chứa hết nỗi buồn, vì nếu phải múc từng xô một thì chẳng khác gì hình phạt nặng nề nhất. Bây giờ nó chỉ muốn bỏ đến nơi nào đấy xa thật xa, một nơi mà tuyết phủ trắng quay năm giống trong tiểu thuyết càng tốt. Nó chưa bao giờ thôi mơ ước về những cuộc hành trình đến những vùng đất như thế từ khi còn bé tí và đây là lúc biến những mộng mơ đó thành hiện thực. Chẳng còn gì làm nó quyến luyến nữa, cũng không có gì ngăn cản được nó cả, nó viết đơn xin đi du học.
1 ngày trước đi, nó cùng hơn chục bạn khác thay phiên nhau túc trực trước cửa ngân hàng để đổi ngoại tệ từ sang cho đến gần tối. Một đàn anh khóa trên mà nó suốt ngày trêu qua kí túc chào tạm biệt nó. Anh dẫn nó đi ăn bánh khúc cùng với chả mỡ ở một đoạn phố gần hồ Gươm.
- Đi xa cũng tốt, bỏ lại những buồn phiền đằng sau em nhé. Chúc em tìm lại niềm vui và chính mình như trước đây.
Nó khẽ cười cảm ơn anh, hẹn anh khi nào nó về thì sẽ cà phê với nhau. Sáng hôm sau nó bay, dể lại tất cả, để lại nhưng mối quan hệ, để lại hình ảnh về đứa bạn thân và cái tôi của chính mình. Nó bắt đầu một cuộc sống mới, chỉ có gió, mây và tuyết.
...
Nơi nó đến cách xa nhà lắm, thật lạ vì nó lại thấy phù hợp với mình một cách kì quái. Mới 3 tháng sống ở đây, nó cảm nhận thấy nơi này sẽ là nơi nó gắn bó hơn cà chốn nó đã sinh ra. Nó không biết sau 4 năm nữa nó có chào tạm biệt nơi đây, về hẳn nhà không. Nhưng từ bây giờ nó đã mong cái ngày chia tay ấy hãy đến thật chậm và tốt nhất là đừng đến. Gió, mây và tuyết đã thổi vào nó một cô gái khác. Nó đã cười nhiều hơn, tích cực tham gia hoạt động ngoại khóa nữa. Nó thi đấu cầu lông liên tiếp giành được hai giải á quân đấu đôi và đơn. Và rồi nó đã gặp hắn trong một lần như thế.
- Lại sai rồi, phải là trưa nay ăn gì chứ không phải trưn nay ăn gì! Lại một lần nữa nào.
- Trư... trưng nay ăn gì.
Nó lắc đầu thở dài, ngước lên nhìn hắn chép miệng “Sai tiếp rồi”. Nhìn con người cao đến 1m80 ấy cứ gãi đầu gãi tai làm nó phải bật cười ngay sau đó.
- Nghỉ một lát thôi, đến khổ khi dạy một đứa trẻ cao lớn ngốc nghếch như anh. Nó lè lưỡi trêu hắn.
- Đúng thế... trẻ con ngốc thật. Hắn câu hiểu, câu không đáp lại
Lần này thì bò lăn ra cười.
Nó mất mấy tháng học tiếng bản xứ mà đã đọc vanh vách như một người bản xứ, nó tự hào và hay khoe với lũ bạn ở xứ sở của gió, mấy và tuyết là có thể dịch hay viết truyện ngắn được rồi. Vì thế thấy hắn, một sinh viên bản xứ trong trường nó quen qua một lần giao lưu học sinh giữa hai nước tiếp thu chậm như thế nên coi thường lắm. Nó cũng hay bắt nạt, trêu đùa hắn nữa, nó cũng cảm thấy con người ngày nào đã trở lại với mình.
Ban đầu hắn chủ động làm quen với nó trước, gương mặt ưa nhìn, thái độ thân thiện, cũng hâm mộ Barcelona và nhất là mong muốn được học tiếng mẹ đẻ của nó nữa. Nó đồng ý vì không tìm được lý do để từ chối. Qua bạn bè ở đây, nó mới biết hắn được nhiều cô xinh xắn theo đuổi lắm, nên nó bỏ qua lý do vở vẩn nhất là hắn chú ý đến nó. Nó chỉ là một con bé bình thường với hàng đống tận xấu. Nó cam đoan rằng chỉ sau 1 tuần là hắn sẽ hết chịu nổi, nhưng 10 ngày trôi qua hắn vẫn ở đây, ở bên cạnh nó và luôn mang đến cho nó những gì nó thích. Dần dần, nó chấp nhận sự xuất hiện của hắn một cách vô điều kiện, nó cũng giã từ những ngày đầu trần đi dưới tuyết vì đã có hắn cầm ô che cho khi hai đứa cùng đi hay về.
...
- Mua cho em cái này nhé, học sinh ngoan? Nó chỉ vào chiếc găng tay màu mận bày trên sạp hàng hội chợ trong trường.
- Ở bên kia chứ, đây là dành cho “năm” mà.
- Cho nam mới đúng. Nhưng em thích cái đo cơ. Nó nhõng nhẽo.
Hắn nhún vai, vui vẻ mua tặng nó kèm theo lời khen nó thật kì quặc. Đường về nhà ngập trắng trong tuyết, cứ ngõ Giáng Sinh đã đến rồi. Tuyết từ trên cây rớt xuống vai hai đứa, tuyết rơi trúng vào tai làm nó ré lên. Dưới chân cũng có tuyết, trên đầu cũng có tuyết, ngay đến con bù nhìn đứng trước cửa nhà trọ cũng bằng tuyết.
- Đeo vào cho ấm đi học sinh ngoan. Nó túi giấy, lấy đôi găng tay mới tinh đeo cho hắn.
- Nhưng đó là anh mua tặng em mà. Hắn rụt tay lại, ngạc nhiên.
- Đã là của em thì em muốn tặng ai cũng là quyền của em.
Hắn chịu thua vì biết nó bướng bỉnh và đáng ghét như nào rồi. Hắn nói “ Cảm ơn em” bằng tiếng Việt như một người Việt làm nó cảm thấy vui lắm. Gần gũi, quen thuộc và rất ấm áp mà chẳng chiếc lò sưới nào đem lại được.
- Anh về đi, cuối chiều trời càng lạnh, tuyết lại sắp rơi đấy.
- Anh về nhé, chào em.
- Anh chào rồi mà, về đi chứ.
- Nhưng anh muốn nhìn em một lúc nữa, có được không?
Nó không lắc đầu mà chỉ cười, đấm nhẹ vào vai hắn, nó cũng chẳng muốn hắn đi, không biết vì sao nữa. Nó mời hắn vào nhà với cái cớ dạy thêm bù cho món quà. Phòng nó lúc nào cũng lạnh, nhưng hễ lúc nào hắn vào phòng nó là lại ấm lạ thường. Tối đến, hai đứa tự làm món gà kiểu KFC, xem trận bóng chiếu lại của Barcelona. Lâu lắm rồi, nó mới có một buổi tối vui như thế, kể từ khi bạn thân ra đi. Cùng ăn, cùng hò hét, cùng cười và nằm dài ra ghế. Thoải mái vô cùng. Hôm sau hắn mang đến cho nó 2 áo đấu của Barca. Nó nhất quyết tranh áo số 10 dù đấy là cỡ lớn. Lại học tiếng, lại cùng ăn cơm và lại có nhau. Nó cảm ơn sự tình cờ đã đem hắn đến với nó. Đôi lần nó nhìn trộm rồi bị bắt gặp, thẹn thùng không nói lên lời chỉ biết hét lên “ Anh bắt nạt em”. Ôi, cuộc sống tươi đẹp quá. Nó thầm nghĩ dù đang bỏ bừng mặt.
...
Nó lại khóc, khóc nhiều như trước đây, nó cứ nghĩ đã mất hắn rồi, giống như đã mất con bạn thân vậy. Nhưng buổi nghịch tuyết đang vui là thế cơ mà. Hắn quỳ xuống tuyết, gần như khóc theo nó mếu máo hỏi:
- Chỉ là lướt qua thôi mà, anh không sao hết, em nhìn đi?
- Không sao cái gì hả! Anh đồ ngốc, anh chẳng biết gì cả! Nó gào đến khản cổ trong cái ôm vỗ về của hắn. Ấm quá. Đó là cảm giác thoáng qua ở nó.
- Phải... Phải... Là tại anh, anh không tốt, anh xin lỗi. Hắn ra sức an ủi, nhưng nó lại làm hắn đau, đau lắm.
- Tránh xa em ra, không được đến gần em! Nó đẩy hắn ngã dúi dụi dưới nền tuyết, chạy, chạy thật nhanh về phòng trọ mặc cho hắn thống thiết gọi tên nó.
Nó trốn trong nhà vệ sinh để khóc, để nhớ lại khoảnh khắc lúc nó ném tuyết làm hắn dạt ra đường cái khi chiếc xẻ tải đang lướt nhanh qua. Nhanh đến mức không thốt lên được lời. Nó nhớ về bạn thân của mình nữa, cũng chỉ trong tích tắc, nó mất bạn nó.
Tiếng gõ cửa như muốn phá toang khung gỗ để xông vào của hắn làm nó tỉnh thức. Nó đã trốn trong đây bao lâu rồi, không biết nhưng trời đã tối, tuyết lại rơi rồi. Nó giật mình, nhào ra mở cửa, hắn ở ngoài, nước mắt rơi lã chã.
- Sao ngốc thế! Sao anh không về hả, có biết lạnh là gì không? Nó lại hét
- Không biết! Anh chỉ muốn ở bên cạnh em thôi, sao không mở cửa cho anh! Em có biết anh yêu em nhiều thế nào không.Hắn còn lớn tiếng hơn nó.
Hắn liền ôm chồm lấy nó mà khóc! Hắn lạnh quá, nước mắt cứ như hóa đá nhỏ xuống vai nó. Nó suýt nữa thì giết hắn rồi, thế là nó lại khóc. Nó nói hắn ngốc nhưng nó cũng khờ dại đâu kém. Thật ra là nó đã yêu từ trước khi hắn nói, không biết từ lúc nào, chỉ biết là đã yêu.
Hôm sau, nó mang theo hành lý, tìm đến kí túc ở với cô bạn cũng theo nó sang đây mấy hôm, mặc cho hắn phát rồ lên tìm kiếm nó, gọi điện cho nó, chờ đợi nó.
- Em biết là anh đã yêu em là được rồi. Đừng ở bên cạnh em, anh nói yêu em Nó nhắn tin lại
- Tại sao em ác với anh thế?
Nó viết giấy xin nghỉ phép, Trời sáng, nó lên tàu ra đến sân bay quay lại nơi nó đã ra đi.
...
Nó lại đi với anh, bạn của nó, hai đứa cà phê cả buổi chiều trên Lý Thường Kiệt, nói nhiều chuyện lắm, toàn mộng mơ và niềm vui thôi. Màn đêm xuống, bánh khúc và sữa chua mít thì chuyện cũng không hết. Nó kể với anh hết, về gió, mây, tuyết và cả hắn. Nó không ngần ngại thú nhận là đã yêu hắn vì làm nó giấu giếm được. Tuy nhiên, anh vẫn nhận ra sự buồn bã và tâm tư của nó. Anh hỏi và nó nói.
- Em làm thế có đúng không anh? Chỉ có như vậy thì em sẽ không mất anh ấy, sau khi bạn em ra đi, em không muốn điều đó xảy nữa. Em là hiện thân của xui xẻo mà. Nó cười buồn.
- Anh chỉ biết là em sẽ lại buồn bã, sẽ lại giống như trước đây vì từ bỏ hạnh phúc của mình thôi. Anh không muốn em như vậy, đừng nhầm lẫn giữa việc, cũng đừng dằn vặt nũa mà đánh mất đi điều quan trọng nhất trong hiện tại em ạ.
Mấy hôm về nhà, nó đi chơi nhiều lắm, nó cũng mang hoa đi thăm cả nơi bạn nó yên nghỉ nữa. Nó gặp bố mẹ bạn nó ở đấy mà không biết phải nói sao. Nhưng hai bác đã tới cảm ơn nó vì tất cả, hai người nói bạn nó vẫn luôn ở đây chứ không tan biến đi đâu cả. Bạn nó đang dõi theo những người thân yêu nhất của mình và cầu chúc ai cũng được vui vẻ, hạnh phúc đấy. Nó cười chứ không khóc nữa.
- Đúng bạn vẫn ở đây mà, bạn đã cứu anh ấy phải không. Cảm ơn bạn nhé.
Trên đường về, nó nhớ kinh khủng hắn và mới biết nó yêu hắn nhiều đến thế nào. Nó sẽ đổi vé, sẽ quay lại xứ sở của gió, mây và tuyết để gặp hắn, ở bên cạnh hắn dù cho chuyện gì xảy ra.
...
Về đến nhà, nó đứng ngây ra như đá, túi xách trên tay nó rơi bịch xuống đất. Hắn đang đứng trước mặt nó. Ôi chán quá, nó lại mau nước mắt rồi.
- Nhờ bạn em nên anh đã biết về trước đây của em. Hắn điềm tĩnh nói bằng tiếng Việt rất chuẩn. Anh biết em đã buồn như thế nào, nhưng anh cũng đừng làm thế với anh chứ. Em đi đâu hãy nói cho anh biết có được không, anh sẽ đợi mà chứ đừng biến mất như thế này.
Nó không nói gì được nữa, chỉ biết gật đầu lia lìa, mặt lấm lem nước mắt ôm chồm lấy hắn trong sự bất ngờ của hắn.
- Em xin lỗi mà, em xin lỗi mà.
Ở nơi gió, mây và tuyết đã đem anh tới cho nó. Bắt đầu với một sự tình cờ, rồi diễn ra như một giấc mơ và cuối cùng là một tình yêu không thể đẹp hơn.
READ MORE

Em có gì ư? Đủ để nhân gian ghen tị


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Hờn ghen số mệnh, dưới chân phận mềm!
          Em từng nghĩ em đã vững vàng trên một đôi giầy cao gót với những gì quá cổ điển hay phong kiến trong mình. Đôi khi thức dậy lại thấy côi cút và lạc lõng đến kỳ lạ. Chẳng ít lần bước giữa phố rồi hẹn một lời ngỏ rơi đâu đó rằng mình đến từ đâu, và con đường nào đưa mình về đâu. Ngơ ngác với con bé trong gương rằng mình là ai, ngẩn ngơ nhìn chăm chăm vào những ngón chân nhón nhẹ trên nền tuổi non tơ và nhủ rằng chênh vênh đang tan theo gió. Hay lặng im giữa những câu chuyện bạn bè rồi gửi qua ánh mắt nụ cười vài lời diệu vợi...
                              
          Hồn em có già nua không? Đã cằn cỗi trong biếc như thế, như thế chưa? Cho đến khi nụ cười cất giữ trọn một bí mật nào đó biết làm tổn thương lồng ngực. Bởi bầu trời trong mắt còn vẹn nguyên tiếng ạ ời và vòng tay đón đưa vỗ về nương náu.
            
          Ngộ nhận và sai lầm ở một vài suy nghĩ làm oán hận ngân lên lời khấn nhủ đắng nhưng rất mỏng thôi. Em có thể đứng từ xa ngắm nhìn và cảm thông với mất mát và cách xa, nhưng nếu trong cuộc vùng vẫy, em sẽ thua yếu đuối trong mình và bảo vệ sự ương ngạnh dù cái chết rủ em qua đời nhẹ tênh như hơi thở. Tuyệt vọng không cần thiết đôi khi đến mông lung nhưng vừa đủ cho sự nông cạn và hời hợt dứt khoát. Nhiều người nói em còn mong gì ở thế gian này.
                                 
          Có những câu hỏi mà em biết mình có thể thay số phận trả lời, nhưng màu bạc của mệnh có lẽ chẳng ai riêng em thấu được. Em có gì ư? Đủ để nhân gian ghen tị. Biết hát khi buồn, biết khóc cho hạnh phúc, biết vẽ khi vui tròn đầy, biết viết để thiêu trụi hững hờ chua chát, biết đi vắng để hồn rung lên những giai điệu thăng trầm, biết gióng lên sắc màu cho mùa, biết vị tha với người và đời khắc nghiệt…
                            
           Mẹ lo một ngày sẽ đến, ngày em sẻ chia trái tim và tình cảm trong mình. Ngày gối lên tình êm ái, em với người trút. Nồng nàn! Học cách yêu những sự lựa chọn và quyết định của mình, dù đắng cay, dù chua chát. Em hiểu, bước vào tình yêu, đó là khi em thấy sự kỳ diệu và những phép màu là có thật, và em được phép bước vào thế thái và những giá trị thật thà. Những bài học và đôi mắt biết nhận ra gian dối và chân thành. Biết về sự khổ sở khi buông mình vào một đoạn đường nào đó phải đợi chờ và khuất lấp tương lai.
                        
Khi yêu. Đó là khi em thật sự sống!
          Khi yêu. Đó là khi em thật sự sống. Phải. Em không đo tuổi mình bằng tháng năm, em đo bằng tình cảm mình ở những phút giây được vươn mình trải nghiệm. Đo bằng cảm xúc và những cung bậc chịu đựng và mỏi mệt rụng rơi. Đo bằng số phận và sự biết ơn sự có mặt của em ở đời...
Và em cảm thấy quá hạnh phúc khi yêu - yêu người - yêu đời - yêu cuộc sống!
                           
READ MORE

Tại sao ư? Đơn giản chỉ vì Em yêu Anh


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Em yêu Anh
 Anh cứ hỏi: “ Tại sao em yêu anh?” Em bảo rằng " Em không biết" - vì anh là người mà trái tim em lựa chọn. Ấy thế mà anh lại vẫn cứ hỏi... Anh à - em hy vọng ngọn gió phiêu du kia sẽ mang những lời nói yêu thương này của em đến thì thầm bên tai anh và nói với anh lời chân thật từ trái tim em gửi gắm: Suỵt,  Ox iu à, Tại sao ư? Đơn giản chỉ vì – EM – YÊU – ANH...
              
     
                         
1. Em yêu anh vì cái cách chúng ta kết thúc sau mỗi câu nói.
2. Em yêu anh bởi cách anh yêu em thật là ấm áp.
3. Em yêu vẻ đẹp trong đôi mắt anh.
4. Em yêu anh vì em biết anh sẽ không bao giờ rời xa em.
5. Em yêu một sự thật rằng em cũng sẽ không bao giờ quên được anh.
6. Anh có biết em không dám tưởng tượng nếu một ngày không có anh trong cuộc sống của em?
7. Anh có biết nếu chúng ta phải chia tay thì em không tưởng tượng được em sẽ như thế nào
8. Em yêu anh vì em biết anh sẽ luôn ở đó khi em cần.
9. Và em yêu sự thật rằng em cũng luôn ở đó để chờ anh...
               
Em yêu AnhEm yêu Anh
                           
10. Em luôn mơ ước người cùng em đi hết cuộc đời, chỉ duy nhất một người là anh thôi
11. Em cảm thấy an toàn khi được bên anh.
12. Cảm thấy yêu đời khi hai tâm hồn chúng mình hoà quyện.
13. Em yêu cái cách anh làm em cười.
14. Và em cũng yêu cả nụ cười rạng rỡ của anh.
15. Em yêu cái cách anh không tự hài lòng về bản thân mình.
16. Nhưng em cũng yêu cách anh không cho phép em tự thoả mãn về em.
17. Em yêu anh vì những lúc anh quan tâm, lo lắng cho em.
18. Yêu anh lúc anh đang trầm tư suy nghĩ.
19. Em yêu cả cách nói đáng yêu và hài hước mỗi khi anh pha trò.
20. Anh có biết không, em còn yêu cả khi chúng mình chưa kịp nói ra, nhưng cả hai cùng biết người kia đang nghĩ gì...
              
Em yêu AnhEm yêu Anh
                      
21.Ấy là khi chúng ta ở cách xa nhau hơn 2000km nhưng anh luôn hiện diện ở trong tim em.
22. Em yêu cái cách anh sẽ ngồi nghe em kể những câu chuyện trẻ con của em, mà có thể nói rằng đối với anh nó nhàm chán vô cùng. :P, hihi
23. Em yêu cách anh cư xử với bạn bè em rất chuẩn mực.
24. Anh đã mang đến cho em bao điều thú vị của cuộc sống.
25 . Anh đã tạo cho em một cuộc sống tươi đẹp mà không có lòng ghen tị.
26. Em yêu anh vì anh muốn em quan tâm anh nhưng lại chẳng chỉ huy hay ngăn cấm em điều gì.
27. Nhưng em đâu chỉ ích kỷ thế, chỉ biết nhận mà không biết cho. Em sẽ làm bất cứ điều gì trên thế giới này miễn là người em yêu được hạnh phúc.
28. Và anh cũng vậy, phải không? Anh cũng sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để em cười giòn tan trong hạnh phúc của mình...
               
Em yêu AnhEm yêu Anh
                            
29. Em yêu giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp mỗi khi anh gọi điện cho em.
30. Yêu giọng nói thì thầm bên tai em, và cứ luôn miệng hỏi : bx có yêu anh không?
31. Em yêu tình yêu chúng mình tạo nên thật bình dị
32. Em yêu sự tinh tế và giác quan nhạy bén của anh.
33. Yêu cả sự lãng mạn mà chúng ta cảm thấy như đang xem một bộ phim lãng mạn hoàn hảo.
34. Em yêu anh vì anh chính là tâm hồn của em.
35. Em yêu anh vì anh luôn luôn tôn trọng em.
36. Và anh sẽ luôn bảo vệ, che chở cho em.
37. Anh lo lắng cho em nhưng chẳng bao giờ nói ra, mà lặng lẽ theo dõi từng bước em đi, rồi giúp đỡ khi em vấp ngã.
38. Em yêu cả cách anh xem em như một con bé trẻ con ơi là trẻ con. Em phì cười, ừ thì em quả là quá trẻ con, quá bé nhỏ đối với tình yêu của anh thật!...
           
Em yêu AnhEm yêu Anh
                      
39. Em yêu câu trêu đùa của anh mỗi khi em phụng phịu
40. Yêu cả những câu chuyện vu vơ chúng mình nói rồi cùng òa cười như 2 đứa trẻ mẫu giáo.
41. Em yêu những điều ngạc nhiên anh mang đến cho em.
42. Yêu khả năng kết bạn của anh với những người mà anh chưa quen biết
43. Và Em yêu cái cách anh dành tình yêu của mình cho cuộc sống này...
             
Em yêu AnhEm yêu Anh
                      
         Như vậy thì đã đủ chưa anh? Có lẽ là chưa, vì chính em cũng tự thấy rằng chưa đủ - không bao giờ đủ, vì tình yêu em dành cho anh không thể diễn tả bằng lời nói được đâu, anh nhỉ?... Thế thì ox iu à, anh đừng hỏi em vì sao em yêu anh nữa nhé, em không trả lời đủ được đâu. Nhưng em biết - em đã yêu anh thì sẽ yêu mình anh và mãi mãi yêu anh... Love you so much... ox iu của em :x
                   
                                        
READ MORE

Lời nói muộn màng


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Lời nói muộn màng
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ.... 

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui... 
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản 
Cả hai im lặng một lúc lâu 
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói 
- Trò chơi gì cơ??? 
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao?? 
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời 
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào?? 
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu... 
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu 

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ. 

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh...... 

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau 

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước.... 

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó.. 

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà 

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng 

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm 

1h23 
- Em khát quá-Linh nói 
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào?? 
- Mua cho em một chai nước khoáng đi 

1h45 
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh: 

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em 

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ 

11h51 trưa 
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra. 
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy. 

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc 

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!! 

11h58 
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh... 

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!
READ MORE

1000 con hạc giấy


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
con hạc giấy
Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn... 
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. 
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. 
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. 

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
READ MORE


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Tình yêu không như ta muốn


Tình yêu không như ta muốn


Nó khóc vì tình cảm Dương dành cho nó rất chân thành mà nó không thể đáp lại.


Điện thoại của nó rung, có tin nhắn của một số điện thoại lạ.
- "Xin chào, tớ làm quen với bạn được không"
Lại những người ở tận đâu, chẳng quen biết nó nghĩ bụng và không nhắn lại. Được một lúc điện thoại lại rung, lại là tin nhắn của số vừa gửi cho nó.
- "Tớ là Dương bạn học cùng lớp chị Hà, tờ lấy số điện thoại của cậu ở hồ sơ của cậu nộp trong trường".
Nó đã hiểu và gần như đoán được người đó là ai. Nó nhắn tin trả lời: "Cậu là bộ đội?". Từ đó hai người vẫn nhắn tin nói chuyện với nhau, dù chưa gặp mặt nhau bao giờ.
Chị Hà là người ở cùng phòng trọ với nó ngày nó học trung cấp, bây giờ nó đang chuẩn bị đi học lớp y tá trong một trường bộ đội.
Nó bắt đầu đi học và đã gặp mặt người nhắn tin cho nó. Dương còn kém nó một tuổi nhưng vẫn gọi là cậu cậu tớ tớ.
Trên lớp Dương giữ vai trò quản lý vì dương là người học khóa trước, nhưng ngoài giờ học thì vẫn nói chuyện với nhau rất thân thiết. Dương hay quan tâm hỏi han mấy đứa con gái tụi nó vì là phái yếu mà, lại nép vế giữa một cánh rừng bộ đội. Chỉ gặp Dương trên lớp còn về nhà thì chỉ nói chuyện với Dương qua tin nhắn điện thoại, vì Dương là bộ đội luôn ở trong doanh trại không được tự do ra ngoài. Nó thấy vui vì có người muốn được nghe nó tâm sự, mặc dù nó không yêu cầu. Được 1 tháng thì Dương chuyển công việc không còn lên lớp quản lý lớp nó nữa, nhưng nó và Dương vẫn thường xuyên nhắn tin hỏi thăm nhau.
Dương nhắn tin: "Nay gặp tớ mà cậu chẳng chào tớ gì cả".
- "Lúc tớ nhìn thấy cậu thì cậu đã đi xe tít ra xa rồi", mó bào chữa ngay.
- "Lâu lắm mới có ngày cậu gặp tớ thì lại..."
- "Thì lâu lắm cậu cũng mới gặp tớ còn gì hihi?", nó lém lỉnh đối lại.
Tình yêu không như ta muốn, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, tinh ban, ban than, noi buon, noi nho, xa nhau, nguoi yeu, xin loi, cam on, hanh phuc, tinh yeu giau kin, tinh yeu nu gioi, nguoi yeu
 Nó chỉ muốn nói lời cảm ơn Dương rất nhiều, rất nhiều và xin lỗi đã làm Dương hi vọng 
- "Không! ngày nào tớ cũng ngồi trong thư viện đọc sách chờ các cậu tan học để nhìn thấy cậu mà, chỉ có cậu là không nhìn thấy tớ thôi".
Nó mỉm cười một mình "Thì ra cũng có người luôn đứng đằng sau dõi theo mình, cảm ơn cậu", nó thầm nhủ.
Một ngày Dương hỏi nó đã có người yêu chưa. Nó trả lời rất dứt khoát: "Tớ chưa có người yêu và cũng chưa yêu ai bao giờ cả". Một lần nữa nó lại bất ngờ với câu hỏi của Dương: "Hay tớ với cậu yêu nhau", thật trẻ con- nó nghĩ thế. Dương nói không đùa đâu, nó rối bời và trả lời: "Nhưng tớ không yêu cậu". Dương nói sẽ chờ nó, và chỉ xin cho Dương gọi nó là người yêu cho dù nó chưa yêu Dương, nó đồng ý.
Cuối cùng thì nó ra trường, tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Vui vì đã học xong có thể đi làm để bố mẹ không phải lo chu cấp tiền cho nó mỗi tháng nữa, buồn vì phải xa những con người nơi đây dù gì cũng đã là kỷ niệm và đặc biệt là Dương.
Nó đi làm vẫn nhắn tin với Dương mỗi ngày. Một ngày nó nhắn tin cho Dương:
- "Tớ có người yêu rồi cậu ạ!"
- "Là ai?", Dương hỏi vội vã và cộc lốc.
- "Là một cậu bạn học cùng cấp 3 với tớ", nó trả lời.
Dương im lặng một lúc mới nhắn lại: "Thực ra thì tớ biết cậu yêu một người học cùng cấp 3 từ lâu rồi nhưng người ấy tự nhiên cắt đứt liên lạc với cậu, tớ không muốn hỏi cậu về chuyện đó vì tớ không muốn cậu đau lòng. Tớ yêu cậu, tớ muốn xoa dịu nỗi đau của cậu bằng tình yêu của tớ"
Nó không cần hỏi cũng đoán được tại sao Dương lại biệt chuyện đó, chắc chắn là từ chị Hà. Nó khóc, nó cảm động vì tình cảm Dương dành cho nó rất chân thành mà nó không thể đáp lại được, vì tình yêu của nó vẫn dành trọn cho mối tình đầu tiên.
Mối tình đầu của nó là với cậu bạn học cùng lớp cấp 3, cũng từng là bạn thân rồi yêu nhau, tưởng chừng là rất đẹp, rồi một ngày người bạn đó không liên lạc với nó nữa, nó buồn lắm. Nhưng nó tự nhủ phải mạnh mẽ lên, nó cố gắng học, sống thật vui vẻ, cười thật hạnh phúc nhưng thực ra nó vẫn nhớ người đó lắm. Nó coi như giữa nó và cậu bạn đó chưa từng yêu, vẫn là hai người bạn nên nó nói với Dương là chưa có người yêu và chưa từng yêu ai cả, nó không cố ý nói dối Dương chuyện đó. Nó cảm ơn Dương đã bên nó, nó cũng muốn yêu Dương để không phụ tấm lòng của Dương, nhưng với nó Dương mãi là người bạn tri kỷ. Tình yêu của nó vẫn dành cho mối tình đầu đó, và bây giờ người đó đã trở lại. Nó chỉ muốn nói lời cảm ơn Dương rất nhiều, rất nhiều và xin lỗi đã làm Dương hi vọng.
READ MORE

Tình Yêu Đích Thực


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Tình Yêu Đích Thực 
Tình Yêu Đích Thực

 
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.

Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "

Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.

Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.

Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:

- Sao anh lại ghen với tôi được ?

- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !

- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?

- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !

Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
Tình Yêu Đích Thực
READ MORE