-->
Tôi yêu Blog and Facebook Tôi yêu Blog and Facebook
9/10 999 bài đánh giá
"thích Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
Không ở bên cạnh, không có nghĩa là không yêu
Không nói chuyện nhiều,không có nghĩa là không nhớ
Dù chẳng gần nhưng vẫn ở trong tim
Thời gian không lâu nhưng tình sâu đậm
Yêu không nhiều nhưng mãi không quên thích ♥"
|

Tuesday, October 9, 2012

Làm bố thật mệt, bố có thấy thế không?


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Lên xe. Bất chợt con nghĩ tới bố….
1 tuổi
Bố vừa nấu rượu, vừa trông con. Lúc ấy, hai bố con ở  nhà ăn cháo suốt. 3 ngày hết một cân đường.
2 tuổi
Con về ở với bà. Chiều chiều con lại ra đầu làng ngắm nhà mình, nơi bố mẹ ở. Cuối tuần ngóng được đón để lại được đòi quà của bố.
3 tuổi
Lần đầu đi mẫu giáo, bố đưa con vào lớp. “Bà Tây bán cá” trở thành khách hàng trung thành của hàng kem nhưng không đem lại một đồng lãi cho bố. Lúc đó con chẳng thể hiểu lo toan của người cha từ những ngày về Bắc Ninh học nghề, rồi vừa đi dạy, lại tranh thủ cùng vợ quấn thuốc, tăng gia…
4 tuổi
Bắt đầu lẽo đẽo theo bố lên trường chơi. Lúc đó cảm giác được làm con gái thầy giáo thật thích.
5 tuổi
Đến bây giờ con vẫn giận mình và tức chị học sinh đã lừa mất con voi màu hồng biết đánh trống, lúc đó với con là thứ đồ chơi cực kỳ xa xỉ. Ức nhất vì đó là con voi của bố mua cho con gái.
Mùa mưa, nhà sau ngập hết. Chắc ngày ấy bố cũng khóc thầm nhìn lợn ốm, con vịt bơi đi.
Ngang bướng, con suốt ngày bị phạt. Nhớ lần bị trói, vừa vui vừa buồn…
6 tuổi
Sao bố mẹ cứ phải làm lắm việc, lắm nghề thế? Con hồn nhiên, thích thú ăn trứng, xơi chim cút mà chẳng biết bố đau như xé lòng những ngày chim bị bệnh hay rớt giá.
Bố đi học ở Bắc Ninh. Con theo bố tới trường, ngủ trên cái giường đơn bé tẹo, lại được ăn canh cá bố nấu thật quá là hạnh phúc.
Con sung sướng trèo lên chiếc xe máy đầu tiên trong đời cha, đâu biết rằng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ chỉ trả đc 9/10 trị giá con 81 ấy. Thầm cảm ơn những người tốt quanh bố.
Chuyến đi xa đầu tiên là đi cùng bố. Bố đi đằng bố, con đi đằng con. Cảm ơn bố đã rèn cho con tính tự lập. Cái mắt lườm lườm, mặt chắc là giống con khỉ khi bị ông Luôn trêu rằng bố lại đang đi cùng cô nào rồi. Con gái bố!
Tự hào đeo trên lưng chiếc cặp Bung Bung bố mua.
Lên 7
Con Hay được bố cho lên chơi nhà cô Thảo, bác Hoàn. Thậm chí, còn ở lại tới mấy hôm:. Làm con gái bố, thỉnh thoảng được đi ngủ lang công khai cũng thật thú.
Nhà mất trộm. Bố mang con Mic về, con gái sợ muốn chết.
Làm bố thật mệt

Lại tranh suất đi chơi của mẹ. Chắc đã chết đuối ở Sầm Sơn rồi nếu bố không kịp giữ con trước sóng lớn.
Bố, chắc buồn lắm, vì con gái bố chẳng dịu dàng như bạn Yến. Tới bây giờ, bố vẫn bảo “Nhìn con nhà người khác mà thèm. Sao con nhà mình không hiền như chúng nó?”.  Bỗng dưng thấy buồn.
Đàn chó 8 con, chết 6 còn 2. Lòng bố, chắc cũng buồn.
Bố đổi xe  (cái xe tới giờ mẹ vẫn đi). Bố bị ngã phải nghỉ ở nhà mấy ngày. Bố bị giãn dây chằng, cứ trái gió là đau. Cũng thương bố, nhưng chỉ biết nghĩ vậy.
Lớp 4
Hình như đến tận lúc đó bố mới dạy con chơi cờ vua.
Hành trình được làm con gái của bố với con là một hành trình bất tận. Chẳng biết nó bắt đầu từ khi nào, nhưng chắc chắn là trước khi con chào đời lâu lắm. Con cũng không dự đoán được khi nào nó sẽ kết thúc, nhưng có lẽ nó sẽ kéo dài tới cả những kiếp sau bố ạ…
Mùa đông, mẹ đi viện mấy tuần. Ngày đi làm, chiều chăm vợ, tối về trông con. Kể ra, bố của con gái cũng đảm.
Lớp 5
Lần đầu con phải đi học xa nhà, bố lại vất vả đưa đón. Thi thố rất chán, kết quả phụ công bố nhiều.
Lớp 6
Lại đi học xa mỗi tuần, lại làm mệt bố. Kết quả lại chẳng ra sao, con lại hư.
Mẹ đi viện. Bố bận làm, con bận ôn thi. Hai bố con lười, quần áo bẩn để đúng 1 tuần mới giải quyết.
Lớp 7
Giờ học đội tuyển đỏng đảnh, con chẳng theo được. Bố lại phải đưa con gái đi học tối ở nhà bạn Yến.
Lại có những chiều chờ bố đến đón. Con là đứa học sinh lớp 7 duy nhất của LG đi thi tỉnh cả 2 môn, nghiễm nhiên bố trở thành phụ huynh phải đưa đón con em nhiều nhất. Con gái hư bố nhỉ!
Mẹ sinh MiA. Con quyết định không bao giờ để bố giặt quần áo cho trẻ con nữa sau lần bố “tráng trứng” nhà tắm. Bố của con gái, có lúc thật vụng.
Lớp 8
Bố chuyển công tác cách nhà cũng gần 10km. Trưa, bố không về. Bố đi làm vất vả, được cái tiện đón con lúc học xa. Trường bố nghèo, học sinh nghịch. Mãi sau này rất con mới hiểu tại sao năm ấy tóc bố lại bạc thêm nhiều thế.
Bố, đã 1 năm là bố của 2 đứa con gái. Vất vả hơn, áp lực hơn nhưng chắc cũng hạnh phúc hơn.
Lớp 9
Bố vẫn đồng hành cùng con gái trong mỗi kỳ thi quan trọng. Con gái vẫn buồn vì chưa bao giờ mang lại một kết quả làm bố vui hơn…
Lớp 10
Ngày cưới anh Hiếu, bố mẹ nói với con cái điều mà ai cũng biết từ lâu, chỉ có con là không. Con gái, giận bố lắm. Buồn cười, là con đã định bỏ nhà đi.
Như thế, thật quá ích kỷ, đúng không bố?
Bố (cả mẹ nữa) đã phải trải qua những ngày cực kỳ vất vả. 2 cô công chúa của bố cũng giỏi mà, dù điều bọn trẻ làm được chẳng thấm gì so với những thứ mà bố chúng phải đương đầu.
Lớp 11
Đơn kiện, đơn kiện và đơn kiện…
Bố đi lại nhiều hơn bất cứ ai trong nhà. Một chốn đôi nơi. Ai không hiểu thì đã nghĩ bố của con đi ngoại tình…
Dù không nói ra, nhưng con hiểu là bố đã rất hạnh phúc, và cực kỳ cực kỳ áp lực nữa.
Bây giờ, con chẳng thể tin là chúng ta đã vượt qua việc ấy, bố ạ.
Làm bố thật mệt, bố có thấy thế không…?
Lớp 12
Bố tự tay cắt ảnh, làm phong bì đựng ảnh trong hồ sơ Đại học cho cô con gái vụng về. Con gái bố, quá không ngoan nhưng là đứa hạnh phúc lắm.
Thi Tốt nghiệp,3 lần thi ĐH, con gái vẫn có bố đi cùng. Con ghét HN những ngày ấy, vì quá đông đúc chật chội để bố của con gái phải đứng nắng, lo lắng. Con xin lỗi bố, vì đã chẳng làm tốt hơn cho bõ công bố.
Nhà chính thức tăng dân số, cùng những nỗi lo lớn dần của cha…
Con vào Đại học
Vất vả hỏi han, tìm nhà cho con. Là bố.
Nhớ như in ngày đầu ra Hà Nội. Lúc bố về, lòng con sao hụt hẫng…
“Đêm xa nhà đầu tiên thế nào hả con” – sms lúc 5h30 sáng.
Có đôi lần, bố phải xin nghỉ việc để đi tìm nhà, mang đồ cho con. 4 lần con chuyển nhà, là nhiều hơn 4 lần bố lại suy tư. Nỗi lòng mẹ cha, con chẳng bao giờ hiểu hết.
Không gọi điện thì sms, Yahoo. Dù ở xa, bố cũng rất gần…
Mỗi lần con về, bố sẽ nhắc mẹ nấu món gì ngon ngon đãi con gái. Chắc, người cha nào cũng thế. Nhưng với con gái, điều đó vẫn thật đặc biệt.
Cuối năm, được bố mua cho cái điện thoại rõ khác của mọi người, thích ơi là thích. Năm sau nó hỏng, tiếc ơi là tiếc.
Làm bố thật mệt

Năm 2 Đại học
Con làm mất tiền, tiền mồ hôi nước mắt của bố, mất luôn cái USB 2G (lúc ấy chưa có 3G). Bố chẳng giận, chỉ buồn thôi. Con có lỗi lắm.
Bố thực hiện điều khoản số 1 trong cái cam kết viết ngày 5/7/2008. Tất nhiên, con gái là người vui nhất.
Con lại chuyển nhà, bố cũng năm lần bảy lượt ra nhà cô Tuyết. Một lần nữa phải nói rằng, làm bố quá ư là mệt.
Bố mua liền một lúc 2 đôi bốt. Dù không đi chọn, con vẫn ưng cực kỳ!
Năm 3  Đại học
Giờ  không Yahoo Messenger. Bố email, và hay gọi điện thoại (vì dùng sim trả sau).
Bố đi tập huấn ở Hà Nội đươc ít trợ cấp thì cũng cho con gái hết luôn. Lúc chào bố về, mắt con gái cay cay…
Mùa đông, con gái lại được 2 cái áo khoác mới. Áo bố mua mà, mặc càng ấm. lại khoe loạn lên. Chắc khoe lắm đến mức bạn bè ghét vì nghĩ con gái sĩ nhưng kệ chứ. Có phải đứa con gái 20 tuổi nào cũng được bố mua áo đẹp cho mà mặc đâu chứ, bố nhỉ?
Tụt huyết áp, rồi con bị bỏng. Giữa trưa nắng chang chang, bố cùng bác đi mua thuốc cho con. Con chẳng thích bác vì nói rằng bố không quan tâm đến con. Bác, chẳng hiểu, bố nhỉ?
Năm cuối – Đại học
Bố mong con gái ra trường, đi làm rồi ổn định cuộc sống. Chẳng mong gì hơn.
Ấy vậy mà, con gái vẫn chưa làm được. Vẫn hư, vẫn hay cãi, vẫn làm bố buồn. Bố à, con còn nợ bố nhiều lắm.
Âm thầm, bố vẫn dõi từng bước con đi. Là những lo lắng, trăn trở chẳng nói ra. Tình yêu của bố dành cho con gái chẳng giống bất kỳ ai. Và còn nhiều nhiều điều con có thể chẳng bao giờ biết, hoặc đủ tinh tế để cảm nhận.
Tự hào lắm vì có bố, dù bố của con gái chẳng hoàn hảo.

Thầm cảm ơn đời đã cho con được ngồi trên chuyến tàu mang tên HAPPY DAUGHTER
READ MORE

Tâm sự nước mắt của một người con!


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Con cần hạnh phúc gia đình
Cha! Mẹ! Đã bao nhiêu lần con khóc rồi người có biết. Đáng lẽ ra cuộc sống của con và các em là phải sung sướng, phải ăn no mặc ấm. Đáng lẽ chúng con cũng phải có 1 mái ấm gia đình như bao người khác…. Vậy mà cuộc sống tình yêu và hạnh phúc là gì mà con chưa hề hay biết. Con và các em sau này s ra sao, cuộc sống s như thế nào người có biết không?
Con cần hạnh phúc gia đình Cha! Mẹ! Đã bao nhiêu lần con khóc rồi người có biết. Đáng lẽ ra cuộc sống của con và các em là phải sung sướng, phải ăn no mặc ấm. Đáng lẽ chúng con cũng phải có 1 mái ấm gia đình như bao người khác….
Đã bao nhiêu năm con đi tìm ý nghĩa cuộc sống này bởi vì con không tin dòng đời sẽ bạc bo với con. Con luôn mong rằng sự tìm kiếm s được như ý muốn nhưng không, con đã không thể bởi vì cha mẹ là người cản lối con. Con đã tuyệt vọng với cha nhiều lắm cha à, vì sao cha không hiểu rằng chúng con đang cần gì, mong ước ra sao. Suốt năm suốt tháng cha luôn làm khổ con. Cha không hiểu được cho con, giờ nào lúc nào cha cũng chỉ một từ mà thôi… đó làtiền. Cha có biết cuộc sống của con như thế nào không? Con đau khổ lắm, khi nhận được điện thoại của cha lúc nào cũng vậy, đầu tiên cha hỏi con "tiền" rồi sau đó tắt máy mà không cần hỏi thăm con như thế nào công việc làm ăn ra sao.
nước mắt của một người con
Đã 7 cái xuân rồi con chưa biết Tết là gì, con không muốn về nơi u ám đó cha có biết không? Căn nhà của gia đình mình đối với con bây giờ chỉ là một nơi tối tăm lạnh lẽo bởi hững gì cha mẹ đã để lại cho con và các em con sẽ là một nỗi đau nhất trong đời. Con nhớ như in vào thịt da mình lần cha đánh đập hành hạ con và các em, con đã tâm sự con mong muốn hạnh phúc gia đình vậy mà cha chẳng màng  chỉ khoét cho con thêm lòng thù hận. Cha còn nhớ đã nói với đứa con trai của cha như thế nào không? "Tao bây giờ không cần hạnh phúc". Câu nói đó đã làm cho trái tim con tổn thương cha có biết không?
Con hỏi cha "hạnh phúc cha không cần thì cha cần gì?" Chỉ một từ duy nhất của cha là "tiền". Con đã đau khổ như thế nào cha biết không? Con mất đi cảm giác, 2 tiếng gia đình không còn trong con. Con đã tự hỏi lòng mình có phải chúng con là con của cha mẹ không mà sao mọi người lại đối xử với chúng con như thế?
Còn mẹ nữa mẹ có biết rằng chúng con mất mát những gì không? Những điều giản đơn thôi chúng con cần sự quan tâm chăm sóc của mẹ, mười mấy năm rồi mẹ có biết chúng con phải sống như thế nào không? Mỗi lần em con bị cha đánh con lại mơ ước giá gì mẹ có ở đó để bên vực và bảo vệ cho em khỏi những trận đòn. Con lớn rồi con tự lo lắng cho mình được nhưng em con nó không làm gì được. Nó là một đứa tật nguyền mà mẹ.
Con tìm gặp mẹ sau mười mấy năm cách biệt cũng chỉ vì quan tâm đến cuộc sống của mẹ có tốt không, nhưng mẹ à, con thất vọng lắm con không nghĩ đó là mẹ của con nữa. Con không nghĩvà tưởng tượng nỗi bao năm qua mẹ không nhớ tới chúng con là vì vui chơi với những thứ dơ bn đó. Con cứ ng cuộc sống của mẹ rất khó khăn nên không bận tâm đến chúng con. Nhưngnào ngờ trớ trêu là khác, mẹ có biết mẹ đang làm gì đó không hả mẹ.
Những đồng tiền đó rất bẫn thỉu mẹ có biết không? Con mong rằng các em của con sẽ không hay biết chuyện này. Và con đã nghĩ mẹ hãy xem con như 1 đứa trẻ mồ côi không có mẹ vậy. Ngày mai đây trên đường đời con đi sẽ không còn hình bóng mẹ nữa… Hạnh phúc của con sẽ tự còn tìm thấy mà thôi. Phải không mẹ, phải không cha?
READ MORE

Mưa...


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Mưa lầm rầm suốt hai tiếng đồng hồ. Mưa không quá to, chỉ vừa ướt áo, nhưng đủ để ướt lạnh tâm hồn. Mưa thường gợi nhắc cho chúng ta những hoài niệm quá khứ, những kí ức xa xăm. Mưa cho vài người sự nghỉ ngơi sau những công việc bề bộn. Mưa khiến ai đó mông lung với những tưởng tượng về tương lai. Mưa cũng có thể khiến ai đó đang vui bật khóc...

Ngày em mất trời cũng mưa như thế này. Đó là một chiều cuối thu, gió se se lạnh thổi dìu dịu trên những ngọn cỏ xác xơ héo úa. Mẹ khóc cả ngày, bố phờ phạc vì hai đêm liền không chợp mắt...
mưa


Có lẽ ngày em mất như đã được dự báo từ trước rất lâu. Cuộc đời em chưa từng có một ngày được thực sự sung sướng. Bởi những căn bệnh cứ giày vò cả ngày lẫn đêm, cả mùa mưa lẫn mùa nắng. Em chỉ biết cười, khóc và la hét trong mười lăm năm ấy. Chẳng biết em có ý thức để nhận biết được hoàn cảnh, sự đau đớn của mình không, vì dù có đi chăng nữa em cũng chẳng thể nói ra, mà cũng chẳng kịp nói ra nữa rồi. Sự ra đi của em là một nỗi đau, nhưng có lẽ cũng là hạnh phúc, là sự giải thoát cho em.

Những năm tháng tuổi thơ chúng tôi bên nhau thật buồn, nhưng vô tư làm sao. Có những hôm trời mưa to, rất to, bố mẹ đi làm chưa về tôi ôm em ngồi khóc. Đó là tiếng khóc của sự sợ hãi. Cũng có hôm tôi khóc vì chợt nhớ ra rằng những lần mình khóc xong thấy rất dễ chịu. Tôi khóc vì sẽ chả có ai biết mình khóc, chả có ai quan tâm mình đang khóc, dù có thỏa sức gào thét hết cỡ. Trời mưa rất to, gió thổi rất mạnh, ngôi nhà đang che chở cho hai anh em tôi chông chênh trước mưa gió. Mưa tạnh, tôi lại chạy ra nghịch như chẳng có chuyện gì xảy ra, dù chỉ một mình nhưng có biết bao trò vui với nước, với đất, với bùn... Cũng có hôm đang mưa tôi chạy ra đùa nghịch, nhưng vì lạnh, vì nhớ lời mẹ dặn sẽ bị ốm, bị ông thiên lôi đánh chừa lại chạy vào ngay. Còn em thì thế nào cũng phải ở trong nhà và ngồi yên một chỗ.
mưa


Có một thời gian bà nội từ ngoài quê Bắc vào trông nom anh em tôi để bố mẹ tiện đi làm ăn xa. Bà hồi ấy ngoài bảy mươi tuổi rồi, ở cái tuổi ấy chắc chắn bà chả còn khỏe khoắn gì, đáng lẽ ra phải được nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già. Nhưng vì thương thằng con út nghèo khó đi lập nghiệp ở xa, thương cháu còn thơ dại nên bà lại phải khó nhọc một phen. Bà bây giờ già lắm, chân vẫn đi được nhưng đầu óc đã trở nên lú lẫn, tai chẳng thể nghe được lời thì thầm. Người ta vẫn hay lấy sự lú lẫn, sự nặng tai ấy của bà để cạnh khóe, để gây tiếng cười cho nhau. Chắc bà không nghe thấy, dù có nghe thấy thì cũng chẳng thể nói được gì, mà có nói cũng chẳng lại. Giá như còn ông thì bà đã chẳng phải thui thủi một mình. Ông đã mất dăm bảy năm nay. Nghe đâu người ta xây mộ ông to lắm, ngày ngày khói hương nghi ngút để mong ông phù hộ cho họ ăn lên làm ra, mở mày mở mặt với thiên hạ. Lời của thầy bói, của ông cốt bà đồng đối với họ đáng sợ và đáng nghe hơn tất cả, còn lời thiên hạ và lời lương tâm chẳng qua cũng chỉ là lời đàm tiếu vô căn cứ, lời hèn mọn, nhu nhược mà thôi.

Cái nhà người ta cho bà ở thất lè tè, chỉ một cơn gió miên man cũng khiến nó rúm ró lại, còn tệ hơn nhiều so với cái cái chòi ở rẫy bố mẹ tôi cất lên cả chục năm trước, giữa hai ngôi nhà lầu to nhất nhì xóm. Nghĩ cũng thật buồn cười, với năm bảy người con hầu hết khá giả, đôi chục đứa cháu đã thành gia thất mà không cất nổi cho bà một ngôi nhà cẩn thận, để bà an dưỡng tuổi già. Hơn tám mươi năm cuộc đời dài dằng dặc biết bao khổ sở vì con vì cháu, thế mà bây giờ họ cứ hắt hủi bà, coi bà như đống nợ. Tới tuổi này rồi bà có cần tiền, cần vàng của bọn họ đâu mà họ sợ bà đến thế.Niềm an ủi duy nhất của bà là được xum vầy cùng con cháu, thế mà họ lại chỉ muốn tránh xa bà. Họ có bao giờ nhìn vào mắt bà không nhỉ? Đôi mắt ấy đã mờ, đã xác xơ vì tuổi, lúc nào cũng đăm đăm những nỗi niềm khó tả và đầy sự trống trải, cô đơn.

Ngoài đấy mùa này nóng lắm, tôi vẫn thường nghe bố mẹ nói vậy. Chẳng biết giờ này bà đang làm gì nhỉ? Mười sáu năm xa cách, tôi chẳng còn nhớ mấy điều về nơi mình chôn nhau cắt rốn ấy nữa. Mười sáu năm tôi chỉ về quê có một lần. Không thể về cũng có, không muốn về cũng có, không dám về cũng có. Trong một giấc mơ nào đó, tôi thấy mình lon ton chạy trên đê, một bên là sông, một bên là đồng lúa. Chắc lúc đó tôi đang tìm mẹ.

Khi tôi năm tuổi, gia đình đi kinh tế mới trong Gia Lai. Từng ấy năm đổ biết bao mồ hôi, nước mắt và máu để gây dựng cuộc sống mới. Nhưng khi cây sắp tới ngày hái thu quả, tôi sợ mọi thứ sẽ tan tành, không phải bất ngờ, mà đã âm ỉ từ lâu lắm. Hai đứa em mới được sinh ra còn nhỏ dại quá, chẳng khác gì tôi lúc mới vào đây, chúng sẽ ra sao nếu chỉ có bố hoặc mẹ ở bên cạnh. Sao người lớn cứ hay cho mình quyền chà đạp, tước đoạt tuổi thơ của những đứa trẻ vô tội, hết sức trong sáng, ngây thơ ấy. Khi trưởng thành, chúng sẽ vừa muốn đi tìm tuổi thơ, vừa sợ phải đối diện với tuổi thơ. Đi tìm bởi chúng không muốn thiếu mất một quãng thời gian người đời vẫn thường bảo rằng đẹp nhất. Sợ bởi có thể nơi đó đầy rẫy nỗi đau, đầy rẫy ám ảnh, khôn nguôi...

Mưa đã tạnh được một lúc, nhưng trời vẫn còn mờ mịt quá. Người ta cứ bảo sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng đầy đủ ra phải là “sau cơn mưa to trời lại sáng”. Vài chàng thi sĩ ve sầu lại bắt đầu cất tiếng ca. Tôi rất thích nghe tiếng ve. Mỗi lần nghe cứ thấy lòng chộn rộn. Hai năm rồi, mùa hè tôi phải ở lại thành phố. Hai năm trong tôi không có mùa hè. Có lúc thẩn thơ dưới ánh đèn rực rỡ cứ ngỡ mình bị đánh cắp hết nỗi buồn, niềm vui, chỉ còn lại sự vô cảm, chai lì. Giờ được đi trên những con đường đất đỏ, đôi chân cứ thấy ngường ngượng làm sao. Mới đi được vài bước, đất ba zan dính bết đầy dép, tôi chẳng buồn đi nữa.
mưa


Rừng cao su trước cửa hình như chẳng thay đổi gì nhiều. Tôi nhớ những mùa cao su thay lá, cây trơ trụi như chưa từng có lá, chưa từng có sự sống. Gió lúc này khô và lạnh, thổi những chiếc lá vàng khô bay xào xạc. Thời gian như ngừng lại, những chiếc lá cuối cùng trên ngọn cao su thả mình để mặc gió cuốn đi vô định. Hình như có một lần nào đó tôi ngỡ mình là một chiếc lá.

Trời he hé một chút, rồi bất chợt từ đâu mây đen kéo đến đen kịt, gió rít lên từng hồi, cây cối xiêu vẹo theo từng đợt gió, những hạt nước to bằng ngón tay út rơi lộp bộp trên mặt đất, mỗi lúc một dày hơn...
READ MORE

Nỗi niềm của mẹ


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments


Ngày mẹ mang con trong mình, mẹ là người hạnh phúc nhất trên thế gian, mẹ mong ngóng từng đêm, mong cho con ra đời bình an. Mẹ mang con chín tháng mười ngày là một khoảng thời gian rất dài và rất vất vả, thế nhưng nghĩ đến ngày con ra đời thì mọi vất vả ấy lại được xua tan. Ngày con ra đời niềm hạnh phúc của mẹ lại được nhân đôi. Mẹ mong sao con khôn lớn, học hành tốt như bao người khác. Dù cuộc sống có khó khăn, vất vả đến mấy, mẹ vẫn luôn mệt mài nuôi con từng ngày.

Nỗi niềm của mẹ







Ngày ngày nhìn con lớn lên, mẹ cảm thấy hạnh phúc không gì sánh bằng. Nhìn nụ cười của con, ánh mắt của con, mẹ mong con khôn lớn trở thành một đứa con ngoan, trò giỏi. Cố gắng học tốt để mai sau có một tương lai tốt hơn. Đừng giống như mẹ - một cuộc đời đầy khổ cực; mồ côi cha mẹ năm tám tuổi, không được hc hành, nhà đông anh em, lại nghèo, cuộc sống của mẹ là những chuỗi ngày cực khổ. Nhưng hạnh phúc vẫn chưa một lần mỉm cười với mẹ, mẹ lại làm dâu nhà nghèo, cuộc sống của mẹ đã khổ nay lại khổ thêm.
Mẹ không muốn con giống mẹ, dù thế nào mẹ cũng lo cho con học hành đầy đủ. Hai mươi năm trời mẹ nuôi con không một lời oán trách hay buông xuôi, mẹ vẫn luôn tin vào con. Mẹ vẫn tin vào đứa con trai bé bỏng của mẹ ngày nào sẽ trưởng thành hơn, hiểu được nỗi vất vả của mẹ, và cố gắng cho tương lai của mình hơn. Hai mươi năm không phải là quãng đường dài, nhưng cũng đủ cho mẹ niềm hạnh phúc lớn. Mẹ luôn hãnh diện về con trai của mẹ, lúc nào cũng là con ngoan, trò giỏi, niềm tự hào của mẹ.
Ngày mẹ mang con trong mình, mẹ là người hạnh phúc nhất trên thế gian, mẹ mong ngóng từng đêm, mong cho con ra đời bình an. Mẹ mang con chín tháng mười ngày là một khoảng thời gian rất dài và rất vất vả, thế nhưng nghĩ đến ngày con ra đời thì mọi vất vả ấy lại được xua tan. Ngày con ra đời niềm hạnh phúc của mẹ lại được nhân đôi. Mẹ mong sao con khôn lớn, học hành tốt như bao người khác
Nhưng cuộc sống cứ trêu ngươi mẹ lần này đến lần khác, niềm hạnh phúc của mẹ quá mong manh, một lần nữa mẹ lại phải đương đầu với sóng gió. 
Đứa con trai ngoan của mẹ trở thành hư hỏng, trở thành một phần tử quậy phá, ăn chơi và bỏ bê việc học. Bao nhiêu công sức, mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu của mẹ có đôi lần rơi xuống vì bị ngã trong những lần đi làm, giờ tất cả đã tan biến chỉ trong chốc lát. Ngày đêm mẹ luôn suy nghĩ, không biết mẹ sai lầm ở chỗ nào để giờ đứa con trai của mẹ chìm trong bóng tối.
Người mẹ nào cũng mong con mình trở thành giỏi giang chứ không mong con mình trở thành kẻ thừa của xã hội, một kẻ ăn chơi, tương lai không lối đi, không hy vọng…Đặc biệt hơn, mẹ không mong con trở thành nghiện ngập, một kẻ thân tàn ma dại…Chỉ nghĩ thế này thôi, mẹ cũng đủ gục ngã rồi. Mẹ thấy tương lai tối dần, đường đi cũng trở nên mờ dần. Mẹ không oán trách ai, đôi lúc mẹ nghĩ thoáng qua chắc là số mẹ khổ vậy rồi.
Nỗi niềm của mẹ


Giờ mẹ thấy mình già đi và không biết đứa con trai của mẹ sẽ thế nào đây? Mẹ còn tin tưởng cuộc sống này thêm lần nữa không? Liệu còn phép màu nào xảy ra không? Mẹ có thể tin tưởng đứa con trai của mẹ trở lại như ngày nào không? Có lẽ là quá khó khăn, mẹ không biết tin tưởng ai nữa đây? Dường như những dòng suy nghĩ của mẹ ngày càng quay cuồng và mông lung hơn, mẹ thấy đêm dài thêm, tóc mẹ đã bạc đi nhiều. Mẹ chỉ hy vọng một điều, đứa con trai lầm lỗi của mẹ sẽ hiểu được tấm lòng của mẹ, tìm lại con đường ban đầu. Mẹ chỉ mong ước thế thôi, nhưng có lẽ quá mộng tưởng và xa vời. Liệu đứa con trai của mẹ có hiểu được tấm lòng của người mẹ này không?
Hình như mẹ đã khóc, lần đầu tiên mẹ thấy lòng nhói đau và khóc vì đứa con trai lầm đường lạc lối. Đôi mắt của mẹ đã nhòe đi nhiều, còn hạnh phúc nào hơn cho mẹ nữa đây?

Nỗi niềm của mẹ
READ MORE