-->
Tôi yêu Blog and Facebook Tôi yêu Blog and Facebook
9/10 999 bài đánh giá
"thích Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
Không ở bên cạnh, không có nghĩa là không yêu
Không nói chuyện nhiều,không có nghĩa là không nhớ
Dù chẳng gần nhưng vẫn ở trong tim
Thời gian không lâu nhưng tình sâu đậm
Yêu không nhiều nhưng mãi không quên thích ♥"
|

Tuesday, October 23, 2012

Đừng bao giờ sợ hãi, Đừng bao giờ bỏ cuộc


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Đừng bao giờ bỏ cuộc



Đừng bao giờ sợ hãi, Đừng bao giờ bỏ cuộc, tự nó đã nói lên tất cả. Mỗi người trong chúng ta đều có những giờ phút thất bại, gục ngã và những lúc đó ta cần lòng dũng cảm cùng sự kiên trì để có thể đứng dậy.
READ MORE

Giá trị của cơ hội?


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Giá trị của cơ hội?
Cuộc sống luôn tạo ra cho ta những cơ hội và thách thức để bạn chọn lựa.
"Khi bạn mở hay đóng một cánh cửa là đã tự trao cho mình một cơ hội mới".

Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: "Chi phí cơ hội là những lợi ích mất đi khi chọn phương án này mà không chọn phương án khác. Phương án được chọn khác có thể tốt hơn phương án đã chọn."

1. Cơ hội đến và nhận ra nó

Trong cuộc đời mỗi con người có ai chưa từng để đi qua mất một cơ hội dù là rất nhỏ. Bạn đã phải tiếc nuối khi nhìn lại và nhận ra cơ hội đã đi qua. Vậy làm thế nào để có thể nhận ra cơ hội đã đến. Tôi đã từng tham gia nghe và học một vài buổi thảo luận và thuyết trình của mô hình bán hàng đa cấp, nơi mà người ta nói cho tôi rất nhiều về cơ hội, họ tính toán cho tôi về giá trị cơ hội mà họ đã làm được, họ nói cho tôi về cách thực hiện cơ hội đó mà họ trao cho tôi. Tôi cũng tham gia và tôi đã nhận ra đây không phải cơ hội kinh doanh của mình mà chỉ là cơ hội để mình hoàn thiện thêm kĩ năng giao tiếp và đến giờ tôi vẫn tin tưởng sự lựa chọn của mình. Tôi cũng đã bỏ qua rất nhiều cơ hội khi rất nhiều người ngỏ ý tạo điều kiện cho tôi kinh doanh và giúp tôi thành công nhưng các bạn hãy cẩn thận đừng để cuốn theo cái cơ hội nhỏ trước mắt mà đánh mất sự bền vững. Như vậy tôi đã quá thiên về an toàn mà bỏ phí đi cơ hội của mình.

2. Nắm bắt cơ hội

Bạn nhận ra cơ hội ở trước mắt mình thì hãy nắm bắt lấy nó và thực hiện nó. Cơ hội nằm trong cơ hội, một cơ hội lớn bao bọc nhiều cơ hội nhỏ. Khi cơ hội đến bạn hãy nắm bắt cơ hội và thực hiện nó khi trong bạn có quyết tâm và hoãi bão để vươn tới thành công. Lựa chọn cách thức thực hiện cơ hội đó cũng là một vấn đề quan trọng bạn cần quan tâm vì nó sẽ quyết định giá trị thành công của bạn. Lý trí đôi khi cũng quan trọng nhưng bạn cũng nên tham khảo ý kiến của những người đi trước và ngay cả những người ít tuổi hơn mình cho dù họ thành công hay thất bại. Thành công hay không là ở bạn!

3. Quyết tâm thực hiện cơ hội

Có những cơ hội đến bạn nhận ra được đó là vận may của mình nhưng bạn cứ lưỡng lự không thực hiện hay cách thực hiện của bạn chưa đúng để rồi đi qua trong nuối tiếc. Nhiều câu chuyện về những doanh nhân khi người khác nhìn vào thấy mức độ thành công của nó chỉ khoảng 20% thậm chí dưới 5% họ vẫn làm. Người khác sẽ bảo đó là sự liều lĩnh đã giúp họ thành công, nói như vậy cũng không sai nhưng theo tôi thì sự thành công đó đến từ quyết tâm nắm bắt thực hiện cơ hội đó cho dù phải hy sinh tất cả, và đó là kết quả ngọt ngào cho lòng quyết tâm và dũng cảm. Cách bạn thực hiện khi nắm bắt được cơ hội.

Khi bạn đã lựa chọn cơ hội và con đường của mình thì hãy chấp nhận cái giá cho sự chọn lựa đó của mình.

4. Kinh doanh cơ hội

Có nhiều dịch vụ cũng như công ty kinh doanh cơ hội dù nó là rất nhỏ nhưng họ vẫn tồn tại và phát triển được như: Công ty xổ số; Các chương trình khuyến mại để thu hút người tiêu dùng và khách hàng như: trúng ô tô, xe máy, các phần thưởng quà tặng... bởi vì họ đánh đúng vào tâm lý khách hàng là những người muốn thử vận may. Vậy cho thấy việc kinh doanh cơ hội hay khuyến mại thêm cơ hội là một phần trong kinh doanh cũng như cuộc sống hằng ngày của chúng ta mà bạn cần quan tâm.
READ MORE

Lời nói dối từ trái tim


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Lời nói dối từ trái tim
- Có một người sưu tầm tranh già nua mù lòa sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh.

Ông coi những bức tranh trong bộ sưu tập của mình hơn cả sinh mệnh, hàng ngày vẫn "xem" chúng bằng tâm tưởng, ký ức.
Ông lão tội nghiệp không hay biết rằng, chiến tranh đã mang đến cảnh khốn cùng và vợ con ông đã buộc phải bán dần bán mòn ngững bức tranh để giúp gia đình sống qua những ngày đói rét.
Ông lão tội nghiệp sẽ tuyệt vọng đến mức nào nếu biết được điều kinh khủng này, khi mà sự thật có thể bị tiết lộ bởi một nhà buôn tranh đột ngột tìm đến hỏi mua vài bức trong bộ sưu tập của ông.
Nhưng nhà buôn tranh đã hết sức xúc động trước những lời khẩn cầu tha thiết của gia đình ông lão, và đồng ý nhập vai trong một màn kịch.
Con người nhân hậu ấy đã làm tất cả để che giấu sự thật và ông đã thành công.
Ông lão yêu tranh đã tiễn người khách bất ngờ của mình ra về với niềm tin nguyên vẹn trong trí óc và niềm vui vẫn lấp lánh trong đôi mắt mù lòa. Còn người buôn tranh, người diễn viên bất đắc dĩ, cái ông mang về sau chuyến viếng thăm ấy không phải là một bức tranh cổ quý hiếm mà là một bài học về tình yêu thương của những con người khốn khổ.
Bạn có thể nói: "Đôi khi không phải sự thật mà là những lời nói dối đã giúp ta sống tốt hơn". Nhưng tôi nghĩ rằng đằng sau những lời-không-trung-thực đó, chính tấm lòng chân thành, sự đồng cảm sâu sắc xuất phát từ trái tim mới làm nên điều kỳ diệu.
READ MORE

Bỏ ra và thu lại


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Bỏ ra và thu lại
READ MORE

Những câu chuyện cảm động (Phần II)


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Những câu chuyện cảm độngCâu chuyện 2: Con vẹt xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo Kiên - Trung Quốc)

Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà.
Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt…Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng giành tiền gửi đều đặn về cho bà…Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi : Con trai ơi…đã quên mẹ rồi sao….Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.

Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan…Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khốn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng : Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ : Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu…Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với me cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo : Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày…Anh bảo : mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng…

Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố…lại lao vào làm ăn, phấn đấu…Mẹ già ở nhà một bóng,…Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng : Me ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm…Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ…Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều…Bà thương quí Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.

Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh không cần một ràng buộc gì hết của công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về….Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót me và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng…

Mệt mỏi và suy sụp anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói : Con ơi, me nhớ con lắm…Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ ! Chòang tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không…Mẹ nhớ con lắm…vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến…Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn…Tiếng nói phát ra từ đó….Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá…anh nhận ra Con Vẹt Xanh…đang đậu trên cành cây ! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không, Me nhớ con lắm…Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều….Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở….Mẹ ơi, con thương nhớ me vô cùng…

Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…
READ MORE

Những câu chuyện cảm động (Phần I)


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Thưa các Bạn, xưa nay Xấu nhiều, Tốt hiếm…nhưng Tốt luôn được ca tụng mà hướng tới, nhân bản. Xấu bị bài xich, lắm tai họa mà đi đến tự tuyệt…Xung quanh chúng ta là gì, nhiều điều Tốt không dễ nhìn thấy, cũng bởi hoàn cảnh xấu mà khó cảm để thông được….nhưng nếu bước chân chúng ta đi tới, mở lòng mình ra, Thiện Tâm hơn….hóa ra điều Tốt vốn ngự trị trong mình mà rồi vì thế sẽ gặp được…
Những câu chuyện ngắn dưới đây vốn dĩ của Người Khác, nhưng tôi đọc được, nghe thấy, nhớ mãi, ngồi biên soạn lại thật ngắn, với văn phong của mình. Bởi vậy mạn phép Tác giả, thậm chí tôi đã như dồn những tình cảm của mình ( bởi chính tôi trải qua với những con người và cảnh huống tương tự ), để đậm đặc hơn tinh thần của Chuyện gửi đến các Bạn….Ôi ! để Tốt cũng không khó lắm đâu ! Cần đến thái độ sống tích cực và vì nhau…có phải không nhỉ ?

Chuyện 1 : Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh ( Nguyên Tác: Chu Hải Lượng – TQ )

Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoài ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..

Hôm ấy, chủ nhà có Lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không ? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần : vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến…đi đường nói với nó rằng : mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! Mà chị cũng không muốn cho cái đầu ngây thơ của nó phải sớm hiểu cái sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông…ai cũng lịch sự…Ngôi nhà rộng, nhưng đâu đâu cũng tráng lệ…và có người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi Lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ…đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng giành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về…
Thằng bé nhìn ‘căn phòng giành cho nó’ thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn,bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát…tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng : không biết nó đã chạy đi đằng nào…Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ dấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm…qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người : cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ?Thằng bé hồ hởi : đây là phòng ông chủ nhà giành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ…

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp : Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự…thằng bé mở cửa…ông bước vào : nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm….Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ…Mọi người cũng đã biết…liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ …Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi…Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội…nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh : Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…
READ MORE

Cuốn sách và giỏ đựng than


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Cuốn sách và giỏ đựng than
Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.
Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ...
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.
Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng "đựng nước vào cái giỏ là điều không thể", rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
- Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư... - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.
READ MORE