-->
Tôi yêu Blog and Facebook Tôi yêu Blog and Facebook
9/10 999 bài đánh giá
"thích Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
Không ở bên cạnh, không có nghĩa là không yêu
Không nói chuyện nhiều,không có nghĩa là không nhớ
Dù chẳng gần nhưng vẫn ở trong tim
Thời gian không lâu nhưng tình sâu đậm
Yêu không nhiều nhưng mãi không quên thích ♥"
|

Monday, October 22, 2012

Những lời khuyên của cha


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Đây là một bài viết mà tớ đã được đọc từ lâu lắm rồi, nhưng hôm nay có cảm xúc để ngồi viết lại từng chữ, để nhớ thêm và khắc sâu vào trong lòng
_________________________________________________________________________
Những lời khuyên của cha
Mỗi ngày con nhớ dành lời khen tặng vài ba người.
 
Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.
Nhìn thẳng vào mắt mọi người.
 
Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt, cũng vậy, nói lời "làm ơn" càng nhiều càng tốt.
 
Hãy sống dưới mức con kiếm được. Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.
 
Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.
 
Hãy giữ kỹ những điều bí mật.
 
Con đừng mất thì giờ học các "mánh khóe" doanh nghiệp. Hãy học làm doanh nghiệp chân chính.
 
Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.
 
Con hãy can đảm. Dù tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm và một người tỏ ra can đảm.
 
Con phải dành thời giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng.
 
Đừng bao giờ lường gạt một ai.
 
Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ.
 
Đừng làm cho ai mất hy vọng.
 
Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong có sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng dũng cảm.
 
Đừng hành động khi đang giận dữ.
 
Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơinào thì luôn phải có mục đích và sự tự tin rồi hãy đến.
 
Đừng bao giờ trả công cho ai trước khi họ xong việc.
 
Hãy sẵn sàng thua một trận đánh để dẫn đến thắng một cuộc chiến.
 
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mach.
 
Cẩn thận với kẻ nào không còn gì để mất.
 
Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào bị thất bại.
 
Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời không một cách lễ phép và dứt khoát.
 
Đừng mong chờ cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.
 
Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.
 
Cẩn thận về đồ đạc, quần áo: Nếu định sắm thứ gì trên năm năm thì phải cố gắng sắm thứ tốt nhất có thể được.
 
Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.
 
Khi nhìn lại quãng đường đã qua, hãy tiếc những điều chưa làm được, chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.
Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là ý tưởng của những cá nhân biết làm việc.
 
Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, hãy nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.
 
Đừng tập thói trì hoãn công việc. Làm ngay những gì cần làm đúng lúc phải làm.
 
Đừng sợ phải nói "tôi không biết".
 
Đừng sợ phải nói "Xin lỗi, tôi rất tiếc…"
 
Hãy ghi sẵn những điều con muốn nói trong đời và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.  
 
Hãy gọi điện cho mẹ con.

READ MORE

Thursday, October 18, 2012

Định mệnh se duyên


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Chồng! người mà em yêu quý.

Chồng ơi! Vợ thấy lâu ơi là lâu thế mà còn 8 ngày nữa mới được 2 tháng mình cưới nhau chồng nhỉ.
Vợ chồng mình đã đến với nhau như một câu chuyện cổ tích và hôm nay em muốn viết câu chuyện cổ tích của chúng mình.

Lần đầu tiên chúng mình biết nhau là vào một ngày nào đó giữa tháng 5 nóng bực, lúc ấy chồng cũng như những người bình thường khác nên vợ không nhớ nổi ngày đầu tiên ấy là ngày nào. Sau 2 tháng nói chuyện với nhau như những người thân thì chúng mình vẫn chưa một lần gặp nhau mặc dù nhà 2 đứa cùng huyện. Nếu như không có buổi tối cuối tháng bảy ấy, một lần nữa em cũng không nhớ là ngày bao nhiêu nữa. Ngày hôm ấy, vợ anh đi chơi với mấy người bạn và vô tình gặp chồng ở nhà một người mà giờ được coi là người yêu cũ của chồng bây giờ, hai chúng ta đã vô tình gặp nhau như thế đấy nhưng chỉ mình chồng biết vợ thôi. Lần đầu tiên gặp vợ lúc đấy trông vợ nhếch nhác lắm nhỉ? Một cái áo phông đầy hình thù và quần thì xăn tận đầu gối. Lần đầu tiên vợ nhìn thấy chồng, chẳng hiểu sao với một con bé không ham hố con trai là mấy lại phát lên câu nói với bạn của mình “nếu anh ấy tán em thì em sẽ yêu anh ấy”.

se duyên

Và thế rồi chồng chủ động tán vợ thật, vợ không hiểu lý do tại sao nữa. Sau 8 tháng chồng tán vợ với chỉ 2 hay 3 lần gặp nhau, 8 tháng trôi qua với biết bao nhiêu là những câu chuyện được chia sẻ. Những ngày tháng chồng cố gắng theo đuổi vợ khi vợ không thể nào quên được người yêu cũ, mối tình đầu của vợ. Mặc dù cả chồng và vợ đều có những mối tình để nhớ, để nói cho nhau nghe những kỉ niệm về tình yêu
. Và rồi chúng ta đã nói chuyện với nhau như những người thân thiết nhất, không e thẹn, không hình thức mặc dù vợ biết, có nhiều điều chồng nói dối để cưa được vợ.

Khi vợ mệt mỏi với tình yêu cũ, vợ đã có cảm tình với chồng, một người làm vợ sống thật với chính mình mà chẳng phải khoác lên mình những cái vỏ bọc gì. Và thế là ngày 28-1 vợ đã nhận lời yêu chồng. Một tin nhắn được gửi đi “Vợ sẽ yêu thêm một lần nữa và nếu chồng làm vợ thất vọng thì vợ sẽ tự ra đi”.

Lại thêm một câu nói bất hủ mà vợ giành cho chồng nhưng trong thâm tâm vợ luôn muốn mình chỉ dừng lại ở mối tình này. Yêu rồi chia tay chỉ làm cho vợ thêm tổn thương và đau khổ mà thôi.

Có lẽ vì quen biết và hiểu nhau lâu rồi nên khi nhận lời yêu chồng, chúng ta như đã yêu nhau lâu rồi vậy, vợ chẳng còn phải quá tươm tất trước mặt người yêu mình như những cô gái khác. Vợ anh là thế đấy, chỉ thích bình thường để luôn cảm thấy tự tin hơn.

Tình yêu của vợ gắn với những ngày chồng đi công trình mải miết, cái mà vợ khác với mọi ngày khi gặp chồng mỗi lần trở về là gì chồng có biết không? Đó là nghĩ xem mai mình sẽ nấu món gì cho chồng ăn đấy. Hạnh phúc của vợ không phải là được người yêu cho đi chơi đây đó, là sinh nhật có người yêu bên mình mà đơn giản là nhìn chồng ăn ngon miệng những bữa cơm vợ nấu. Hạnh phúc của vợ là cùng chồng chuẩn bị những bữa cơm, 2 đứa cùng nếm những món ăn mà lần đầu vợ thử nấu.

se duyên

Một thời gian ngắn chúng mình yêu nhau, rồi chồng giục vợ làm đám cưới. Lại một ngày 28 nữa, lần đầu tiên bố mẹ xuống nhà vợ để 2 bên nói chuyện tính cuối năm mình cưới. Lúc đó vợ thấy bình thường lắm chưa có cảm giác gì hết, vợ vẫn cố gắng hoàn thành tốt việc học của mình để tốt nghiệp và chồng thì mải miết với công trình nơi xa.

Em không biết chồng sẽ ngạc nhiên không hay là vui mừng nhưng thực sự vợ lấy làm khó chịu khi biết gia đình chồng thay đổi quyết định là 28-7 mình cưới. Bây giờ thì vợ có cảm giác thật sự rồi, vợ không muốn cưới sớm như thế đâu, vợ không muốn những giấc mơ của mình đang theo đưổi bị bỏ dở.

Em, vợ anh không hiểu nổi mình nữa khi vợ đồng ý mình cưới sớm, vợ từ bỏ việc học cao học của mình khi vợ đã gần hoàn thành kì ôn luyện, bỏ luôn cả thủ đô nơi em luôn nghĩ mình sẽ gắn bó cả đời. Vợ đã từ bở tất cả để theo chồng để bây giờ mỗi lần nghĩ lại vợ thấy sống mũi cay cay và nghĩ rằng đó là duyên số.

Mọi người biết vợ sắp lấychồng chẳng ai tin cả, điều đó làm vợ thấy buồn. Bạn đại học bảo vợ trẻ con thế làm gì mà đã cưới chồng, họ hàng bảo vợ yêu bao giờ mà cưới, không ai tin được cả.  Cũng đúng thôi, làm gì mà vợ phải cưới vội thế khi mà vợ mới tốt nghiệp được một tháng. Khi đám cưới là sự thật ai nấy nhìn em với ánh mắt phán xét “hay là có bầu rồi”. Dẫu biết bây giờ chuyện đó là bình thường nhưng em vẫn không thích. Vợ anh đã khóc nhiều lắm, khóc vì mình không muốn cưới sớm, không muốn dừng cuộc chơi tại đây, không muốn mình cưới sớm vì có bầu như người ta nói.

Và lại một 28 nữa đến, vợ với chồng chính thức là của nhau. Đám cưới của chúng mình thật là đông vui chồng có biết không. Vợ buồn vui lẫn lộn, vui vì từ giờ chúng mình sẽ mãi luôn bên nhau, bố mẹ hai bên hoàn thành một trách nhiệm cũng như mong ước lớn nhất đời. Đó có lẽ cũng là lý do vợ đồng ý cưới sớm nhưng buồn vì trong đầu vợ vẫn chưa nghĩ mình sẽ cưới sớm như thế, vẫn chưa muốn mình phải trở thành một người gánh nặng trách nhiệm gia đình. Nhưng rồi mình đã thành vợ chồng với niềm vui trọn vẹn. Vợ hạnh phúc và vợ biết chồng cũng hạnh phúc vì vợ bây giờ là của riêng mình chồng thôi.

Cuộc sống sau đám cưới tuần đầu ngọt ngào lắm, rồi sang tuần thứ 2 bắt đầu có những tiếng cãi vã. Vợ biết cuộc sống hôn nhân ai cũng thế, chỉ khi về ở chung chúng ta mới hiểu hết được. Chồng đâu biết một cô bé lâu nay quen được yêu thương hết mực, được sống hồn nhiên vô tư giờ phải gánh trách nhiệm của một người con dâu, một người vợ khó khăn như thế nào. Giờ đây vợ làm gì cũng phải lo lắng sao cho trọn vẹn mọi bề.

Có những đêm vợ đã khóc rất nhiều đấy, vợ thấy buồn vì chồng lắm.

Nhưng rồi mọi chuyện trở nên êm đẹp vì có lẽ cả hai cúng ta đều rất yêu thương nhau. Mâu thuẫn xảy ra cũng chỉ tại vợ không chịu chia sẻ với chồng còn chồng thì còn vô tâm quá. Có nhiều lúc chồng có biết là chồng cần phải bỏ bớt đi tính giận hờn đó đi không, vì vợ yếu đuối và luôn cần chồng bên cạnh để yêu thương chăm sóc.

Chồng à, vợ chồng mình đã đến được với nhau ngoài tình yêu còn có hai chữ định mệnh nữa. 28 kết hợp trọn vẹn và vợ chồng mình cũng thế anh nhé. Em sẽ vượt qua tất cả khi luôn có chồng ở bên cạnh cùng vợ chia sẻ mọi chuyện. Vợ đã chọn ở bên chồng vì chỉ có chồng là người làm vợ sống thật với lòng mình nhất, thoải mái nhất. Trước mắt vợ chồng mình còn nhiều việc phải lo lắm nhưng nó sẽ sớm ổn định thôi, mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng nhưng vợ luôn tin vào số phận.

Vợ yêu chồng!
READ MORE

Hãy nắm chặt tay em


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments

Yêu thương không bao giờ là quá muộn
... Chỉ cần trái tim đủ cần...
... đủ muốn...
và đủ bình yên dành cho nhau! 


Hôm nay cùng anh bước trên con đường cũ, em nhớ những hình ảnh này đã từng xảy ra trong quá khứ thì phải. Khi lần đầu đi chơi cùng nhau em đã bảo anh gửi xe và cùng em bước từng bước đến cầu Trường Tiền và phố đi bộ, một con đường khá dài. Lúc đó em quên mất mình đang đi giày cao gót nên tự chuốc khổ vào thân, cứ tưởng anh sẽ lắc đầu từ chối ấy vậy mà anh nhanh chóng đồng ý, còn gật đầu lia lịa tỏ vẻ thích thú nữa chứ.

Không biết em làm thế nào mà có đủ sức cùng anh đi đi về về trên con đường dài ơi là dài đó, lúc đi cùng nhau chẳng cảm thấy mệt chỉ đến khi về nhà em chẳng thể nhấc nổi chân nữa. Sau này khi yêu nhau nhắc lại kỷ niệm đó anh cứ trêu em:
- Đúng là con gái thích lãng mạn đến mức tự làm khổ bản thân. Hôm đó về đến nhà anh cũng mỏi chân chết được.
- Vậy tại sao anh còn gật đầu khi em bảo đi bộ?
Anh cười :
- Lúc đó tại anh đang yêu nên đầu óc không được minh mẫn, cứ nghĩ đi bộ em sẽ mỏi chân lúc đó sẽ bảo anh cõng em. Chuẩn men chưa? Anh còn tự khen mình thông minh cơ đấy, ai mà ngờ em lì quá!
- Cho đáng đời anh, ai bảo dại gái chứ.
Anh làm vẻ mặt thích thú :
- Đâu có sao đâu em "cái chết vì gái là cái chết thoải mái" anh cam tâm mà. Quan trọng là cuối cùng em cũng sập bẫy nằm gọn trong tay anh. Anh khâm phục mình quá!
- Anh muốn chết hả? Tự sướng vừa thôi chứ, chưa biết ai sập bẫy ai đâu nhé!

nắm chặt tay em



Lúc đó hạnh phúc của em là mỗi ngày được nói chuyện, được đấu khẩu với anh, nhưng từ bao giờ những cuộc nói chuyện đã nằm ngoài tầm kiểm soát của anh và em. Chúng ta cứ mặc sức nói ra những lời cay đắng làm tổn thương nhau, vô tình đẩy đối phương ra xa mà không hề hay biết, đến khi bình tĩnh nhìn lại những gì đã qua thì anh và em đã không còn đứng chung một vị trí.
Cứ im lặng bước đi bên nhau, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng. Em bước chậm lại nhìn anh từ phía sau, hồi tưởng anh của quá khứ và nhìn anh của hình tại hình như đã khác đi nhiều, anh cao và gầy hơn trước nước da cũng đen hơn nhiều. Em đứng yên không thể nhấc nổi chân nữa, từng dòng ký ức chạy nhảy trong đầu em. Nếu lúc đó em chính chắn một chút, kiên nhẫn một chút, chịu đứng yên chỗ cũ chờ anh có lẽ chúng ta đã không phải cách xa nhau lâu như vậy.
- Em mỏi chân à? Chúng ta vào quán cafe đằng kia ngồi nghĩ tí nhé!
Em giật mình quay lại với hiện tại, anh đang đứng rất gần chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào…
- Không em không mỏi, em vẫn đi được mà.
- Nhưng anh mỏi rồi, với lại anh không muốn kéo dài cái cảnh người đi trước kẻ đi sau như này mãi đâu.
- À! Tại anh đi nhanh quá mà em theo không kịp.
Anh tỏ vẻ ngạc nhiên
- Oh! Em thấy anh đi nhanh sao? Vậy mà nãy giờ anh có cảm giác như mình đang bò chứ không phải đi.
- Có con gì bò bằng hai chân sao?
- Thôi được rồi, giờ đến quán cafe đằng kia rồi chúng ta lại tiếp tục nhé!
Bước theo anh vào quán cafe chọn một góc bàn ngay bên cạnh cửa sổ, ngồi đối diện anh người con trai đã từng thuộc về em. Nhìn những đường nét trên khuôn mặt ấy, vẫn đôi mắt vẫn khuôn mặt đó nhưng phong thái bây giờ đã chững chạc và trầm tính hơn trước. Nhưng khi đối đáp với em thì miệng lưỡi vẫn không hề thua kém, thậm chí còn chặt chém em tàn nhẫn hơn trước ấy chứ. 
Trước đây mỗi buổi chiều chở em đi lang thang khắp nơi đến khi mỏi mệt, chúng ta lạị vào quán cafe yêu thích tìm một góc ngay cạnh cửa sổ ngồi bên nhau nghe nhạc và đấu khẩu.
Giờ đây anh và em cũng đang ngồi cùng nhau nhưng không phải là bên cạnh mà là đối diện nhau, giữ một khoảng cách vừa phải như hai người bạn lâu năm không gặp.
Em không thể vô tư dựa vào vai anh hướng tầm mắt qua khung cửa sổ nhìn ngắm cuộc sống và mọi thứ xung quanh, thỉnh thoảng hét vào tai anh những câu hát không đầu không cuối.
Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, em và anh cũng đổi khác.
- Anh....
- Em.... Tại sao anh lại hẹn gặp em?
- Tại anh nhớ, anh muốn gặp.
- Dạo này anh thẳng thắn nhỉ? Nhớ là nhớ thế nào? Em phải hiểu lời anh nói như thế nào đây?
- Em ăn chanh à? Sao nói chuyện chua chát quá vậy? Em thông minh lắm mà sao lại lại không hiểu ý anh.
- Anh chơi chán rồi quay lại tìm em hả?
- Em nghĩ vậy sao?
- Vậy em phải nghĩ thế nào?

Anh không nói gì mọi thứ chìm trong im lặng...5 phút....10 phút .... 20 phút... em chờ nghe anh nói gì đó, nhưng anh vẫn im lặng đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Anh có biết mỗi khi anh im lặng đối với em nó còn đáng sợ hơn khi anh nổi giận.

- Em ghét cái kiểu im lặng của anh. Em về trước đây.

- Trời đang mưa đợi tạnh mưa rồi anh đưa em về.
- Không cần đâu, em thích như vậy.

Em quay lưng bước nhanh ra khỏi quán cafe, cố gắng ngăn những giọt nước mắt.
 Em đã quá mệt mỏi với anh rồi, em không thể hiểu nổi anh, không biết anh dang nghĩ gì, em luôn luôn phải suy đoán mọi thứ. Em không còn vô tư và ngây thơ để không nhận ra những thay đổi giữa anh và em, mỗi tối điều đặn những tin nhắn chúc ngủ ngon, thỉnh thoảng là một lời mời ăn sáng.
nắm chặt tay em

Đôi khi em cũng muốn gặp anh đi bên anh như những người bạn, hỏi thăm về cuộc sống của nhau, nhìn thấy nhau vẫn sống tốt và chỉ dừng lại ở đó thôi. Nhưng mọi thứ không như em nghĩ... phủ nhận tình cảm của mình vẫn còn dành cho ai đó thật khó với em. Khi anh cứ hằng ngày xuất hiện trong cuộc sống của em, thì em không thể xem như anh không tồn tại. Nhưng em cần một lý do rõ ràng, cần một lời nói để giúp em mạnh mẽ quay lại nắm tay anh.

Anh à! Quan trọng đến mấy cứ cách xa rồi cũng thành xa lạ, yêu thương đến mấy cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa. Anh cứ im lặng như vậy thì em phải làm sao đây?
Bàn tay của ai đó kéo em lại phía sau:

- Ở đây đợi anh, anh đi mua áo mưa đã. Em cứ như vậy về sẽ bệnh liền.

Anh nói kiểu như đang ra lệnh, ánh mắt nhìn xoáy vào em. Những bức tường vô hình em xây trong tim bỗng chốc vỡ vụn, những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
- Đợi anh.

Nước mắt làm mọi t
hứ trước mặt em mờ đi, nhưng em vẫn nhìn thấy bóng anh chạy nhanh trong màn mưa. Anh à! Em không cần một chiếc áo mưa, điều em cần chỉ là anh nắm chặt tay em chạy nhanh khỏi cơn mưa. Em bước đi khỏi đó, bước chân mỗi lúc mỗi nhanh hơn, em muốn chạy trốn khỏi cơn mưa và cả anh, có lẽ đó là cách tốt nhât.
Cái nắm tay của ai đó rất chặt, rất ấm giữ em lại....
- Nếu em không muốn đợi thì anh sẽ cùng đi... chỉ cần em tin và nắm chặt tay anh thêm một lần nữa. 

Em siết chặt bàn tay ấm đó kéo anh chạy khỏi cơn mưa....... ....... Chỉ cần vậy thôi..........
READ MORE

Wednesday, October 17, 2012

Ngày Kia Mình Hãy Chia Tay Được Không Anh


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Ngày Kia Mình Hãy Chia Tay Được Không Anh

- Chia tay đi. Từ mai em được tự do. Yêu người khác và quên anh đi. 

- Tại sao ạ. Anh đang đùa em phải không? Anh nói đi chỉ là đùa thôi đúng không???

Cô cố cười. Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt bất chợt trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước mắt nhìn anh như chờ đợi 1 thứ gì đó.

- Là sự thật. Xin lỗi anh có người khác rồi.

Cô thật sự không tin nổi vào tai mình nữa. Người con trai ngày hôm qua còn ở bên cô. Còn đưa cô đi học đón cô về. Còn nói còn cười với cô. Ngày hôm nay lại nói có người khác. Cú shock quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa chợt ùa về. Cô cắn chặt môi đến bật máu cố ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Nhưng không thể. Cái thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra thầm cả vào miệng cô. Mùi máu tanh xộc vào miệng. Cô đau....

Tiếng chuông điện thoại reo. Kéo cô về hiện tại

- Anh phải đi. Cô ấy đang đợi anh.

Anh nhìn vào điện thoại rồi lẳng lặng quay lưng. Bỏ mặc cô đứng đó.

Cô quay lưng về phía anh. Rồi chợt hét lên:

- Ngày kia chúng ta hãy chia tay nhé. Được không anh..

- Để làm gì hả em. Anh đã bảo quên anh đi mà. Ở bên nhau thêm nữa cũng chỉ càng thêm đau thôi

Anh quay lại nhìn cô ánh mắt lạnh lùng kèm theo chút thương hại.

- 1 ngày thôi. Em muốn được có một ngày làm người yêu anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh ... anh chưa bao giờ hôn em mà...

Ánh mắt anh chợt xao động. Phải rồi trong 5 tháng yêu nhau anh đã bao giờ hôn cô đâu. Họ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay những cái ôm. Thế là hết. Anh bảo khi nào được 1 năm anh sẽ hôn cô.

Anh thật kì quặc.

- Được rồi vậy anh sẽ cho em thêm 1 ngày.

- " Cảm ơn anh. Ngày mai chúng ta làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu anh" Cô nhìn anh, bờ môi mấp máy khẽ nói thật nhỏ rồi mỉm cười quay lưng bước đi.
-----------------------
- Alo, em chuẩn bị đi 10 phút nữa a qua

- Vâng ạ

Cô cúp máy, mở tủ lấy ra bộ váy màu đen anh đã mua cho cô từ vài tháng trước. Búi mái tóc nâu lên thật cao. tô chút son hồng. Hôm nay trông cô rất dễ thương.

Có tiếng chuông cửa. Chắc là anh đến rồi

- Thằng Tuấn nó đến kìa con. Mẹ gọi với lên

- Vâng ạ. Con xuống ngay.

Cô xuống nhà chào mẹ rồi lên xe anh.

-Em muốn đi đâu

Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm áp như trong kí ức của cô. Nhưng không còn cảm thấy sự yêu thương đã từng có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thật chặt. Khóe mắt khô từ đêm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng áo anh.

- Em khóc à

- Không ạ. E có khóc đâu mình đi công viên anh nhé!

- Ừ
.......
- Em muốn đạp vịt

- Lớn rồi 17 tuổi rồi chứ có còn trẻ con đâu

- Nhưng em muốn.

- Chịu em rồi. Ra chọn 1 con đi.

Thế là anh và cô đạp vịt lòng vòng quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh đã vui hơn 1 tý. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng nhìn a lặng im như nghĩ về ai đó. Cô lại khẽ chạnh lòng nhưng được bên anh. Cô vui lắm.

Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi chơi đủ mọi thứ trong công viên.
Vào nhà ma cô ôm chặt lấy cánh tay anh cào cấu làm tay anh chảy cả máu.. Đi tàu siêu tốc cô ngồi bên cạnh anh tựa đầu vào ờ vai anh và... hét quên trời quên đất khiến anh k sợ mà cũng phát hoảng luôn... Rồi đi trà sữa đi ăn bánh kem. Cô tinh nghịch quệt kem lên mặt anh. Bị anh mắng cho cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên hết tất cả. Quên hết ngày mai. Quên mất là cô sẽ phải... xa anh...

- Anh đưa em đi biển được không?

Cô chợt hỏi.

-E thích đi sao

- Ừ anh không nhớ em đã tỏ tình với anh ở đâu à

- Ừ anh nhớ mà

Thế là họ ra biển. Anh phóng xe thật nhanh. Gió tạt vào mặt hai người. Đau rát!.Mất hai tiếng để họ ra đến biển. Nắng đã dịu dần và màu đỏ của hoàng hôn đang dần nhuốm lên mặt biển. Anh cầm tay cô kéo ra biển. Hai đôi chân chạy nhanh trên cát

- Anh ơiiiiiiiiiii!. Tặng anh này. Anh làm người yêu em nhé!

Anh quay lại nheo mắt nhìn cô. Nhìn hộp quà màu hồng gói vụng về trong tay cô. Cô nhoẻn miệng cười nhìn anh. Nụ cười trong veo như nắng mùa thu. Không có nỗi buồn. Không có lo âu. Chỉ có đôi mắt to long lanh như chứa cả bầu trời trong veo đầy nắng thu. Giờ đây trong mắt anh. Cô bé Giang ngày nào lại xuất hiện. Cô bé lớp dưới ngây thơ mà ngốc nghếch như con nít mà anh đã từng đã từng yêu rất nhiều,

- Ừ, tôi sẽ làm người yêu của cô nhóc hậu đậu được chưa nào
Anh bật cười xoa đầu cô. Y hệt 5 tháng trước. Nhẹ nhàng và ấm áp. Dù nụ cười đã không còn chứa nhiều yêu thương như ngày ấy. Nhưng cũng làm cô bớt đau. Cô đã từng nghĩ mình nên ích kỉ. Cứ thủ đoạn đi biết đâu kéo được anh về bên cô. Nhưng tối qua khi nhìn thấy anh và người con gái ấy trong công viên cô lại không nỡ làm. Cô ấy thật sự rất xinh đẹp. Làm sao cô nỡ cướp đi hạnh phúc của anh đây...

* * *
Anh trầm lặng nhìn về phía biển..Những lọn tóc bay xòa trong gió. Nắng chiếu trên khuôn mặt điển trai. Trong hoàng hôn anh đẹp lạ kì. Nhưng trong đôi mắt kia hằn lên những nét do dự và lo âu. Phải rồi nếu anh bỏ rơi cô gái đang ở bên anh này. Liệu cô có còn vui tươi nữa không cô có còn hồn nhiên như cô của 5 tháng trước. Hay là... Anh sợ cô lại khóc như hôm qua. Sợ những giọt nước mắt long lanh như pha lê kia. Nhưng anh cũng sợ những giọt nước mắt ấy làm anh yêu mềm. Người con gái mà anh mới gặp mới yêu. Cũng khiến anh xao động. Anh thấy cô ấy mong manh và dễ vỡ. Anh thấy cô ấy quá hồn nhiên. Và cô ấy mang cho anh 1 cảm giác lạ, lạ hơn khi ở bên Giang. Rời bỏ cô ấy anh thật sự k thể nghĩ đến nữa....

* * *

Đôi bàn tay nhỏ bé của cô luồn qua eo anh. Một cái siết nhẹ. Cô đang ôm anh. Cái ôm đầy ấm áp nhưng run rẩy. Giống như cô đang sợ anh bị gió cuốn đi mất. Cô áp mặt vào lưng anh. Tấm lưng vẫn rộng như ngày nào nhưng nốt ngày hôm nay đã không còn là của cô. Nước mắt lại rơi ướt đầm áo anh.

- Anh hôn em 1 lần có được không?

Cô hỏi mà giọng nói nghẹn ngào.

Anh quay lại, nhìn thẳng vào cô. Vệt nước mắt trên má vẫn còn nguyên. Anh khẽ gé sát mặt và hôn cô. Hai bờ môi chạm nhau. anh thấy cánh môi cô run rẩy. Anh cảm thấy vị ngọt và cả cái mặn chát. Nước mắt cô và anh hòa vào nhau thầm vào miệng. Nóng và mặn. Họ chỉ chạm môi nhau. Không phải nụ hôn kiểu pháp nhưng cô cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc như thế. Nụ hôn đầu tiên lãng mạn y như cô từng nghĩ. Có biển có nắng có gió và có anh. Khi họ rời nhau cô khẽ kiễng chân lên và hôn vào má anh. Cô mỉm cười và

- Về thôi anh. Tối nay ngủ thật ngon và nhớ nhắn tin cho em nhé. Ngày mai mìh chia tay anh nha.
____________________

Cô và anh về thành phố. Trong mắt cô mọi thứ cứ như nhòa dần đi trong hai hàng nước mắt. Nhưng cô không muốn bật ra tiếng. Cô thực sự đau lắm. Đau đến nỗi tim như bị ai cứa đứt từng mạch máu. Lồng ngực căng chặt lên như sắp nổ tung. Cô k thể nào thở nổi nữa. Nhìn anh thế này cô chỉ muốn ngày mai ngày kia rồi đến hết đời ông trời sẽ cho cô được gần bên anh.

-

- Chờ anh 1 chút nhé?

Câu hỏi của anh đánh tan suy nghĩ trong đầu cô. Đưa tay lên lau vội nước mắt cô gật đầu.

- Vâng ạ

Anh dừng xe trước 1 của hàng hoa. Vào và ra chỉ trong 5 phút. A tặng cô 1 bó hoa hồng trắng. Loài hoa cô thích nhất. Trong trắng và thuần khiết. Cô nhận lấy bó hoa và cười rất tươi. Đã lâu rồi anh chưa có mua quà cho cô. Coi như đây là món quà cuối chắc cũng đúng. Dù sao cũng có chút gì đó làm kỉ niệm ngày cuối ở bên anh. Hôm nay cô đã vô cùng hạnh phúc. Chẳng phải trong cuốn truyện nào đó nhân vật nữ chính có nói là " hạnh phúc hưởng thụ 1 lần là đủ rồi sao ". Cô cũng cảm thấy đủ rồi...

- Anh Tuấn....

Có ai đó gọi anh. Cô và anh cùng nhìn sang đường theo phía người gọi. Bên kia đường 1 người con gái tóc dài. Khuôn mặt thiên thần đang nhìn anh mỉm cười. Đúng là cô gái ấy rồi. Cô nhìn thấy anh khẽ cưởi mỉm, ánh mắt tràn đầy ôn nhu dướng về phái cô ấy. Trông họ thật hạnh phúc Nhìn bó hoa hồng trắng trên tay cô chợt bật cười. Bó hao này có lẽ hợp với ng con gái kia hơn

-Bíp bíp....

Bỗng từ phía sau có tiếng còi xe. Chiếc xe tải chỉ còn cách cô gái kia 5m. Cô gái đứng sững lại..

- Như, tránh xa mau....

Anh hét lên bất lực. Cô gái ấy vẫn không nhúc nhích. Đôi chân như bị chôn dưới đất. Nét mặt trắng bệch hoảng sợ. Lẽ nào cô ấy sẽ rời xa a sao. Bông hoa thủy tinh nhỏ bé này. Anh nắm chặt tay cố lao sang đường.

-Kittttttttttttttt. Rầmmmmmmmmmmm.........

Tiếng phanh xe chói lọi. Anh chết sững giữa dòng xe. Những tưởng người con gái ấy sẽ rời xa nhưng cô gái ấy đang ngã sõng xoài bên kia đường. Mà trước bánh xe tải là một thân thể khác. Cô gái quen thuộc đã từng làm người yêu anh 5 tháng. Cô đã lao ra đường mặc kệ dòng xe hối hả chỉ để cứu cô gái đã cướp đi người con trai cô yêu. Đầu gối anh dường như sắp quỵ xuống. Anh mở to mắt nhìn cô. Anh thấy máu, những dòng máu đỏ tươi chảy ra từ thân thể bất động của cô. Màu trắng của những cánh hoa thấm đãm máu. Anh bàng hoàng chạy lại ôm cô. Khuôn mặt sợ hãi hiện rõ từng nét

- Em à em đừng đùa anh mà. Em chỉ là bị ngã thôi phải không em dậy đi mà dậy đi. Anh sẽ cho em thêm 1 ngày nữa.Ngày kia ừ ngày kia chúng mình sẽ chia tay nhé. Em dậy đi có đc không. Anh sẽ lại hôn lên môi em nhé. Sẽ không để nước mắt em rơi đâu mà. Em ngốc thế sao em lại ngốc thế hả Giang.

Anh khóc lần đầu tiên anh khóc vì cô. Nước mắt rơi cả trên khuôn mặt cô.

- Anh ....ơ...i...

Đôi mắt cô mở hờ..nhìn anh nhìn khuôn mặt đang hốt hải lo cho cô kia. Cô khẽ cười

Anh mừng rỡ.Ôm chặt cô

- Nói ...yêu.... em ...1... lần đi anh

Giọng cô thều thào. Bàn tay cô nắm bàn tay anh nhưng k còn chặt..

- Đúng rồi, anh yêu em anh yêu em nhiều lắm Giang ạ. Anh xin lỗi em anh sẽ không khiến em buồn nữa đâu. Em đừng làm sao nhé. Chúng ta đến bệnh viện được k em.

- Muôn rồi anh à.Ngày mai mình chia tay anh nhá. Anh phải thật hạnh phúc bên cô gái ấy. Em yêu anh ngốc à....
........Những ngón tay cô dần rời khỏi bàn tay a. Đôi mắt vừa mở khép dần. Giọt nước mắt cuối vương lại trên gò má. Đè lên nụ cười yếu ớt còn đọng trên môi. Nhịp tim không còn đập... Cô đã đi rồi.... Tìm đến tử thần để giành lại người con gái anh yêu cho anh được hạnh phúc. Cô quyết định hi sinh mạng sống cho người con gái a yêu. Mong rằng bên kia thế giới cô cũng sẽ tìm được 1 người giống như anh. Và nhất định cô sẽ không để anh vụt mất... Vì cô yêu anh rất nhiều. Yêu từ ánh mắt đầu tiên cho đến khi cô mãi mãi chẳng được nhìn thấy anh.....
READ MORE

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments




Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.
Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
READ MORE

Mong gặp lại em


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments



Mong gặp lại em
Từ trong trái tim của mình, tôi muốn gặp lại em 
Tôi không thể có thông tin gì về em, tôi thực sự rất buồn.

Không biết từ bao giờ, tôi lại thích viết văn đến như vậy. Ngày trước tôi còn nhớ mỗi lần làm bài văn hay học môn văn là lúc ấy tôi lại thấy sợ, có lẽ theo thời gian, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi bắt đầu đam mê nhiều cái, tôi lại rất thích những câu chuyện cổ tích mà ở đó trong lòng tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm, êm đềm giống như nhân vật trong chuyện.
Ngày hôm nay, sau khi đi học và làm vài câu chuyện, tôi thường lên mạng để thư giãn, và tôi tình cờ quen được em- một con gái mà tôi chỉ được nói chuyện qua mạng. Em và tôi không biết nhau, nhưng chúng tôi lại ở cùng tỉnh, tôi thấy mình may mắn khi quen được em. Mặc dù chúng tôi mới quen nhau, mới nói chuyện với nhau, nhưng tôi cảm nhận được rằng, chúng tôi rất hợp nhau, có cái gì đó vô hình mà trong lòng tôi luôn cảm thấy như vậy. Hôm ấy là sinh nhật em, tôi đã nhắn tin trên mạng chúc mừng sinh nhật, chúc em luôn thành công trong cuộc sống. Điều tôi thấy ấn tượng về em đó là mỗi lần tôi đăng dòng status về chuyện tình cảm, em thường like, và chúng tôi bắt đầu nói chuyện.
Tôi nói với em rằng: "Anh thích viết văn lắm, nhất là chuyện về tình yêu. Hình như em cũng thích đọc như vậy đúng không."
"Vâng ạ, em thích câu những câu chuyện của anh".
"Vậy à! Anh cũng không biết nữa, anh chỉ cố gắng nghĩ gì và viết như vậy thôi"
"Nhưng em chỉ thích những câu chuyện có hậu thôi, chuyện của anh toàn chuyện buồn nên em không muốn đọc."
"Vậy à! Sao lại như vậy chứ?"- Tôi hỏi em như vậy.
"Vì mỗi lần em đọc, em lại khóc anh à”...
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện và làm quen như thế. Tôi bảo em rằng "Nếu như em thích những câu chuyện có hậu thì anh sẽ viết cho em, em sẽ là nhân vật chính trong những câu chuyện cổ tích mà anh viết", em cũng đã đồng ý như vậy, hy vọng rằng sẽ có một kết thúc thật có hậu trong câu chuyện của tôi. Rồi chúng tôi lại nói chuyện tiếp, chúng tôi nói rất nhiều chuyện, tôi không biết có phải vì lý do cả hai quen nhau buổi đầu tiên nên có nhiều chuyện để nói hay không, hay do có những điều tương đồng mà chúng tôi có thể nói chuyện hợp nhau đến như vậy. Vậy là khoảng thời gian lên mạng của tôi không được nhiều, tôi phải chuyển sang làm công việc khác nữa, chúng tôi sẽ còn rất nhiều thời gian để nói chuyện, trước khi nói lời tạm biệt em, tôi có bảo em rằng:
- "Anh cho em số điện thoại của anh nhé. Mình có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn qua điện. Anh ít khi xin số điện thoại con gái trước lắm.

- Vậy à! Thế đã có người con gái nào đồng ý không?
Mong gặp lại em
“Em đã cho tôi cái mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, mặc dù một khoảng thời gian rất ngắn, cũng làm cho tôi cảm thấy ý nghĩa hơn tất cả những giây phút khác, nếu em đọc được những dòng tâm sự này thì em hãy tin rằng, ở một nơi nào đó luôn có một người chờ đợi để được gặp lại em."

- Hihi! Chưa có ai em à, anh cũng không hiểu sao nữa. Chắc em cũng như vậy rồi.
- Anh đúng thật là, anh biết câu trả lời của em như nào đâu, toàn đoán trước thôi, ghét anh quá.
- Nhưng anh nghĩ em cũng như vậy thôi.
- Vâng! Tại họ chưa tin tưởng anh mà.
- Uh. Thôi anh đi ngủ đã, có gì nói chuyện với em sau, chúc em ngủ ngon
- Vâng! Anh cũng như vậy nhé.”
Chúng tôi kết thúc một buổi nói chuyện đầu tiên như vậy, thực lòng mà nói tôi rất muốn nói chuyện được với em qua điện thoại nữa, nhưng đó là nguyên tắc của tôi, hy vọng rằng đến một ngày nào đó, tôi sẽ được em cho số điện thoại, chúng tôi sẽ được tâm sự nhiều hơn.
Vài ngày sau đó, chúng tôi vẫn nói chuyện với nhau, vẫn hỏi thăm về nhau, có khi những câu chuyện chả đâu vào đâu, nhưng chúng tôi vẫn rất vui vẻ. Tôi không hiểu sao khi nói chuyện với em, trong lòng tôi cảm thấy yên bình, thấy gần gũi và yên tâm hơn. Tôi bắt đầu mơ mộng về cái gì đó liên quan đến em. “Tôi chào em và bắt đầu kết thúc một ngày thật ý nghĩa, nhất là khi ở bên em, được nói chuyện cùng em, tôi chỉ biết thầm cảm ơn ông trời đã tình cờ mang em đến cho tôi, để mỗi ngày cuộc sống của tôi thêm ý nghĩa hơn"... đó là tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho em khi mà tôi vẫn chưa có dịp viết lên câu chuyện cổ tích trong đó có em và tôi là nhân vật chính thì em biến mất trong sâu thẳm, nhưng trong tâm trí tôi, tôi vẫn luôn nghĩ rằng em không rời xa tôi mà chỉ là em bận gì đó, hay công việc của em như thế nào mà không lên mạng và được gặp tôi thôi.
Thời gian trôi qua rất dài, tôi không được nói chuyện với em, đôi lúc tự nhiên bất chợt trong suy nghĩ của tôi, có hình ảnh em hiện về, tôi cũng hay tưởng tượng về một vấn đề nào đó, tôi lại tự mỉm cười rồi lại chợt tỉnh trong những giấc mơ điên rồ ấy. Tôi đã cố gắng để có số điện thoại của em, cố gắng hỏi han xem em làm gì, những ngày qua em như thế nào... nhưng tôi không thể có thông tin gì về em, tôi thực sự rất buồn. Từ trong trái tim của mình, tôi muốn gặp lại em, nếu cuộc đời cho tôi và em may mắn được gặp lại nhau lần hai, tôi sẽ xóa bỏ những nguyên tắc để có được em, để được nói chuyện với em. Em là người rất thích những câu chuyện tình yêu, nên ở một nơi nào đó, em có thể đọc được dòng tâm sự này, em sẽ hiểu cảm giác của tôi hiện tại là như thế nào, có thể tôi sẽ được gặp lại em. Tôi muốn nói với em rằng: “Em đã cho tôi cái mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, mặc dù một khoảng thời gian rất ngắn, cũng làm cho tôi cảm thấy ý nghĩa hơn tất cả những giây phút khác, nếu em đọc được những dòng tâm sự này thì em hãy tin rằng, ở một nơi nào đó luôn có một người chờ đợi để được gặp lại em."
READ MORE

Luôn chờ em cúp máy trước...


Nguyễn Mạnh CườngNếu bạn thực sự cố gắng thì thành công sẽ dần tới với bạn.Chúc bạn thành công,vạn sự như ý!!!
No comments
Luôn chờ em cúp máy trước...
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. 

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. 

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. 

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt" 

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. 
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm". 

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. 
READ MORE